Phận mồ côi(hợp âm)

Tác giả:


1. Từ lúc ra [Em] đời, con mong được nghe tiếng mẹ ầu [G] ơ!
Rồi lúc biết cất [Bm] lời con mong [Em] được cất tiếng gọi mẹ [Am] cha
Phận đời mồ [Bm] côi con đâu mơ ước gì [D] cao
Chỉ cầu mong [B7] sao luôn có cha mẹ ở [Em] bên.

2. Rồi bước vào [Em] đời, mang thân phận đứa trẻ mồ [G] côi
Chẳng biết cha [Bm] mẹ, ông [Em] bà hay là người [Am] thân
Phận đời mồ [Bm] côi sớm hôm thui thủi mình [D] con
Bạn bè xung [B7] quanh không có ai cùng sẻ [Em] chia.

ĐK:
Mẹ cha [Em] ơi sao bỏ [A] con giữa chốn chợ [Em] đời
Phận mồ [D] côi, con bơ vơ giữa dòng đời [Bm] nổi trôi
Giờ buồn [D] vui con đâu [B7] biết chia sẻ cùng [C] ai
Trời cao [Em] ơi! Giờ mẹ [A] cha con ở nơi [Em] nào?

Một lần [D] thôi! Cho con tiếng gọi mẹ [Bm] ơi
Thèm được [D] nghe, nghe [B7] tiếng của [Em] mẹ, mẹ ơi!