Chuyện tình Lan và Điệp(hợp âm)

Tác giả:


1. Tôi kể người [Dm] nghe đời Lan và [Bb] Điệp một chuyện tình cay [A7] đắng [Dm]
Lúc tuổi còn [C] thơ tôi [Gm] vẫn thường mộng [C] mơ đem viết thành bài [Dm] ca
Thuở [Dm] ấy Điệp vui như bướm trắng, say đắm bên [Gm] Lan, Lan như bông hoa [Bb] ngàn
[C] Thương yêu vô [F] vàn nguyện [Bb] thề non [A7] nước sẽ không hề lìa [Dm] xa.

2. Chuông đổ chùa [Dm] xa, chiều tan trường [Bb] về Điệp cùng Lan chung [A7] bước [Dm]
Cuối nẻo đường [C] đi, đôi [Gm] bóng hẹn mùa [C] thi Lan khóc đợi người [Dm] đi
Lần [Dm] cuối gặp nhau Lan khẽ nói thương mãi nghe [Gm] anh em yêu anh chân [Bb] tình
[C] Nếu duyên không [F] thành Điệp [Bb] ơi Lan [A7] cắt tóc quên đời vì [Dm] anh.

ĐK: [F] Nhưng ai có [A7] ngờ lời xưa đã [Dm] chứng minh khi [F] đời tan [Dm] vỡ
[C] Lan đau buồn [F] quá khi hay Điệp [Dm] đã xây mộng gia đình
[F] Ai nào biết cho [A7] ai đời quá chua [C] cay duyên đành lỡ vì [F] ai
[Gm] Bao nhiêu niềm [Dm] vui cũng vùi chôn từ [A7] đây, vùi chôn từ [Dm] đây.

3. Lỡ một cung [Dm] đàn, phải chăng tình [Bb] đời là vòng dây oan [A7] trái [Dm]
Nếu vì tình [C] yêu Lan [Gm] có tội gì [C] đâu sao vướng vào sầu [Dm] đau.
Nàng [Dm] sống mà tim như đã chết duyên bóng cô [Gm] đơn đôi môi xinh phai [Bb] tàn
[C] Thương thay cho [F] nàng buồn xa nhân [A7] thế náu thân cửa từ [Dm] bi.