LK Cô Bé Nhỏ Xinh
Tác giả: Chưa Biết

Chiều hôm nay vừa tan buổi học
Em lơ ngơ ra trước sân trường
Dường như anh đứng đó bao giờ
Đợi chờ em đã lâu

Lòng em như mùa xuân đến gần
Nhưng con tim sao cứ ngập ngừng
Vì sao anh không nói bao giờ
Lời yêu em đắm say

Này cô bé có chiếc răng khểnh
Sao thừa một cái chắc để làm duyên!
Vội vàng chi mà hình như lơ đễnh
Để lại sau lưng tiếng hót vành khuyên.

Này cô bé sóng mắt mơ mộng
Môi cười nở thắm những đóa hồng duyên
Làm lòng anh từng đêm ngơ ngẩn
Để mộng mơ sao nhớ quá nụ cười.

Em ghét anh gọi em cô bé
Nên thấy anh em vờ như không thấy
Em bắt anh làm cái đuôi em đó
Xem rất tội nghiệp

Anh có theo hàng trăm cây số
Em vẫn không thèm quen anh đó
Em ngó lơ dù lòng nghe xao xuyến
Đáng đời anh chưa

... Đáng đời anh chưa !

Cô bé ơi! Cô bé ơi!
Lỡ gặp làm chi rồi vấn vương
Ôi nhớ thương, ôi nhớ thương
Tháng ngày ngỡ như chuyện hoang đường

Cô bé đâu là hoa mắc cỡ
Mà sao rụt rè, nhút nhát bé ơi!
Cô bé là nụ hoa mới nở
Để đêm buồn ray rứt những vần thơ

Này cô bé có chiếc răng khểnh
Sao thừa một cái chắc để làm duyên
Vội vàng chi mà sao tôi không biết
Để lại tôi năm tháng nhớ nhung hoài .....


Em ghét anh gọi em cô bé
Nên thấy anh em vờ như không thấy
Em bắt anh làm cái đuôi em đó
Xem rất tội nghiệp

Anh có theo hàng trăm cây số
Em vẫn không thèm quen anh đó
Em ngó lơ dù lòng nghe xao xuyến
Đáng đời anh chưa

... Đáng đời anh chưa !

Như làn mây, tình yêu thôi, giờ đây lững lờ
Như làn gió, tình yêu thôi, giờ đây hững hờ.
Rồi một lần xa cách là một đời than trách
Rồi cuộc tình bay mất và một người đi khuất
Tình chỉ còn cay đắng để chỉ còn xa vắng
Để chỉ còn nắng vương cuối đường.

Thương người thương, ngàn xưa ơi, ngàn sau nét cười
Vương sầu vương, đường xưa nay giờ đâu bóng người.
Tình nhiệm màu tan vỡ lòng chỉ còn nhung nhớ
Giờ một mình quên lãng lạnh lùng theo năm tháng
Dù một lần em đã mềm lòng như chiếc lá
Là một lần xóa mối duyên đầu.

Em nhớ ngày, anh đón em góc trường
E ấp, thẹn thùng, vấn vương
Em nhớ ngày, anh đón em cuối đường
Dù đường loan vết nắng nắng vẫn lung linh màu.

Sóng vẫn nói với em rằng
Ôi tình yêu là thế đấy!
Một chút bối rối, một thoáng mong chờ
Ôi tình yêu thật dễ thương.

Sóng vẫn hát với em rằng
Ôi chờ mong là thế đấy !
Thật rất đáng ghét, thật đáng dỗi hờn
Sao càng mong, càng nhớ hơn.

Đường về nhà em rất gần
Sao lâu không thấy anh sang
Vì rằng quên lối về
Hay là từ lâu.. anh đã quên em?

Này cô bé thôi đừng hờn dỗi
Bước theo anh ra phố đông người
Để em thấy quanh mình rộn rã
Gió ban mai đang hát mê say

Hãy nghe anh kể chuyện phố xá
Rất đông vui, mang tiếng cười đùa
Có con chim về chào nắng mới
Sẽ hát em nghe câu hát yêu thương!

Này cô bé, thôi đừng u sầu
Vì cuộc sống đang gọi mời
Và nắng mới đang vẫy tay chào
Gọi những yêu thương về xiết tay nhau