Một chiều thu vắng tiếng ve gợi sầu Trầm buồn thê lương nỉ non canh trường Chiều thu man mác lá rơi vàng úa Xác khô phơi đầy lối đi ngõ về Chiều chiều thu hoang vắng bàng hoàng trong tia nắng lòng càng thêm tái tê Lạc loài nơi suối mơ mượn dòng thơ lãng quên Để tìm câu ái ân trao đến người thương Người ơi sao mãi tháng năm miệt mài Hạt trần phong sương áo vương bụi đường Chiều nay thu vắng mắt cay lệ đẫm Nhờ thương khôn nguôi bóng ai xa vời ...