Hò......ơi.....sông quê nước chảy đôi bờ Để anh chín dại mười khờ thương em
Có một dòng sông trải tràn trong trí nhớ Làng em bên lỡ làng anh ở bên bồi Mỗi ngày em qua bên này em sông đi học Dưới bến con đò chợt trong bóng mù u
Nhánh mù u con bướm vàng quanh quẩn Anh bao chiều tàn thờ thửng qua sông Em tan trường về con đò lên bến lở. Áo lụa như mây bay ngược gió sông chiều
ĐK: Ơi con sông quê Bao năm đã lở đã bồi Đời biển dâu Nên anh cũng dạt quê người Chiều nay bỗng nhớ cây mù u Dòng sông in bóng em chiều thu Về đây mới biết Bên sông không còn mái nhà ngày xưa
Sóng đời cuộn trôi lỡ rồi sông bên đó Nhà em đã bỏ làng đi mãi không về Mỗi ngày bên sông không còn em đi học Ngọn gió reo buồn buồn trong nhánh mù u
Nhánh mù u con bướm vàng không đậu Câu ca từ thời thơ dại ru sang Sông quê trường làng con đò trên cát lỡ Cũng gì em xa mà thành điệu nhớ nao lòng.