Ngồi [Gm] giữa bóng tối nghe gió đêm miên man
Chẳng có tiếng nói đôi mắt khuya sương [Bb] giăng [Cm] Hạnh phúc mong manh biết [D7] có đời ta đi [Gm] tìm.
Hạnh [Gm] phúc mong manh như dấu sương chưa phai
Cả những tiếc nuối xin hãy tan đi [Bb] theo [Cm] Những cơn mưa gần [D7] lắm mà như vô [Gm] tình.
Ngày xa em [Eb] mưa hay nắng
Trời mưa nắng riêng anh [Bb] nhói lòng [G] Ngày xa em bốn bề [C] gió
Bài [F] hát quen hát cho đêm [Bb] cạn lời.
Về không gian ngày ta [Ab] yêu
Dòng sông [Gm] vắng [F] soi mây [Bb] chiều bất tận [F] Mưa níu chân [Cm] sóng đưa thuyền [F] Tỉnh ra thấy [D] mình lênh đênh.
Ngồi [Gm] giữa bóng tối xin hãy mang em đi
Về đâu nơi đâu xin hãy mang em [Bb] đi [Cm] Những chuyến xe về [D7] phía nào đến chân [Gm] trời.