Người đến bên [Dm] em khi nắng phai tàn
Người đã trao em duyên kiếp lỡ [Gm7] làng
Từ đó trong [Dm] em mới biết u buồn.
Một giấc mơ [Dm] hoang nay đã không còn
Một cõi hoang vu vây kín tâm [Gm7] hồn
Từ đó trong [Dm] em đã biết cô đơn.
[Dm] Ôi tình yêu là [Gm7] đêm bão tố [C7] Cho cuộc đời trôi [F] trên sóng gió [Bb] Cho lòng em riêng [Gm] mang nỗi nhớ [C] Khi anh quá thờ [A7] ơ!
[Dm] Em giờ đây còn [Gm7] nghe bỡ ngỡ [C7] Phương trời nào trong [F] anh có nhớ [Bb] Bao lời yêu khi [Gm] xưa đã hứa [C] Giờ chẳng còn chi [A7] nữa!
ĐK: [Dm] Người đã cho em [Bb] ngày tháng cô đơn [C] Và ngàn muôn nỗi [F] buồn [Dm] Người đã cho em [Bb] được biết u sầu [C] Biết sống trong niềm [Dm] đau
[Dm] Người đã cho em [Bb] một chút hương yêu [C] Mà sầu thương rất [F] nhiều [Dm] Người đã cho em [Bb] được biết cô liêu [C] Biết trái ngang tình [Dm] yêu.