Từng đêm vui ngây ngất đời Đèn hoa soi xinh dáng người Ngày êm xuôi có khi buồn vui Màn đêm rơi phút giây cuộn trôi Cùng đêm đen tung xích xiềng Đời mênh mông bên ánh đèn.
Người vui chân áo vương màu trăng Người hay chăng dẫm lên hồn hoang Mang đi tình tôi để tôi đớn đau khôn nguôi Đêm cho niềm vui tìm quên phút giây đơn côi Nhưng e rồi đây chuyện ân ái yêu xa khơi Mang đi tình tôi để tôi đớn đau khôn nguôi.
Qua đi từng đêm ngày đem nắng lên thênh thang Tôi luôn trở trăn cùng bao nghĩ suy miên man Ai đem hồn tôi vùi trong lãng quên cuộc đời Mang đi tình tôi để tôi đớn đau khôn nguôi.
Tôi vui chan hòa mình với thế nhân khi đêm về Luôn trân trọng từng giây phút thanh thản êm đềm Vẫn luôn mong chờ ngày mai cuộc đời tươi mới về đây Thế nên tin rằng ngày mai rồi không bước đi.
Rồi đêm rơi. Tôi đưa hồn chìm trôi với bao cơn mộng mơ. Đêm bao giờ đẹp như ý nhân gian mong chờ. Vẫn luôn tin vào cuộc sống bao điều vẫn như lòng ta Thế nên tin rằng đêm nay dài lâu mãi thôi.