Ta về một tối trăng trong Hàng dừa rũ bến sông tiêu điều Lối về nhà cô tịnh liêu Thềm hoang phảng phất ít nhiều dấu xưa Trăng treo lơ lửng ngọn dừa Cội mai ngã bóng rào thưa mấy hàng
Cổng xưa sao bỗng ngỡ ngàng Đường quen sao luống bàng hoàng bước chân Đi về mấy nỗi phân vân Tình mơ mấy nỗi bâng khuâng hỏi mình
Trăng xưa vẫn nước soi hình Dậu xưa vẫn bướm trao tình hoa tươi Gió xưa vẫn quện mây trời Sân kia vẫn lá bàng rơi rụng đầy
Cung đàn xưa vẫn ngất ngây Khúc xuân xưa níu tháng ngày chơi vơi Gương xưa nào thấy bóng người Vườn xưa vọng tiếng ai cười đêm xuân