Tôi không phải là cỏ cây Tôi không phải là gỗ đá Nên tôi khóc Việt Nam tôi Ròng rã ba đời không biết vui. Tôi không phải là người dưng Tôi không phải là nước lã Nên tôi khóc người không xa Gục ngã chiến trường tuổi còn xuân. Đừng ngụy trang trong tiếng hát Đừng cần mang đôi kính mát Hãy lắng nhìn vào quê hương điêu tàn Hãy đếm từng người dân đang chết oan Hãy oán hờn cuộc binh đao tương tàn Hãy khóc thầm dù nước mắt đã cạn Vì non sông còn tối đen. Tôi không thể nào thản nhiên Tôi không thể nào im tiếng Nên tôi thét vào thinh không Lời nói hãi hùng hơn tiếng bom Tôi không thể nào miệng câm Tôi không thể nào tai điếc Nên tôi khóc và tôi điên Cho đến bao giờ đời bình yên!