Trời hỡi làm sao cho khỏi đói gió trăng có sẵn làm sao ăn. Làm sao giết được người trong mộng để trả thù duyên kiếp phụ phàng.
Hàn Mạc Tử ơi trăng tàn sao rụng đấy Quy Nhơn đã vắng bóng anh rồi Có một vầng trăng cũng khuất dạng sau đồi.
Anh ra đi một lần rồi vĩnh biệt em nghẹn ngào khẽ gọi cố nhân ơi lầu ông Hoàng vách đá lá rơi rơi dấu chân ai cỏ phủ rêu mờ.
Rặng thông buồn hiu hắt đứng xơ rơ như ngẹn ngào nhớ thương. Hàn Mạc Tử Mấy lũy tre xanh vây tròn thân phận em gởi đời em trong cuộc sống quê mùa. Anh chẳng về đâu sao em vẫn đợi chờ.
Vẫn nhớ nhung một người viễn xứ đi bán trăng vàng và bán cả vầng thơ rồi một chiều nào trời đất hoang sơ anh bỗng thấy đê mê hồn lãng tử. Mi ướt lệ nhìn lên vầng trăng vỡ rồi tiếng nguyện cầu tắt lịm giữa hồi chuông.