Tôi đã trót sinh ra trúng nhằm một con số Con số xấu vô duyên khiến nhiều năm trắng tay Học hành thì không khá chữ trả lại cho thầy Văn chương vốn không hay sách đèn chưa ráo mực.
Nên vẫn mãi long đong với hình hài ốm yếu Tay bám víu tương lai vô vọng như nước sông Mà mộng thì như lá chết nằm dài trên đường Tay không vẫn tay không số nghèo nên vẫn nghèo.
ĐK: Ôm công danh đi như kẻ bụi đời Không tương lai không ngày mai Ngay giữa chợ đời đôi chân đi hoang Con đường trước mặt về một chiều ba bốn hướng Âm thầm mà đi.
Nên dẫu muốn yêu ai cũng ngại chẳng dám nói Hay nếu có yêu ai cũng chẳng ai dám yêu Tình người lại không có số nghèo thì vẫn nghèo Đi đâu cũng mang theo số nghèo nên vẫn nghèo..!!! Đi đâu cũng mang theo để làm bạn cùng tôi.