Những Chiếc Lá Úa (Joseph Kosma)

Tác giả: Joseph Kosma


Mùa thu đã về khắp lối đường lá vàng bay,
tìm đâu những ngày vui với người xinh đẹp ấy?
Mùa thu đã về hơi gió lạnh chốn khuê phòng,
thầm nhắc trong lòng nơi cô quạnh sống chờ mong.

Người xưa khuất rồi tim đã lạnh giá từ bao năm,
mùa thu nhắc lại tình trong trắng.
Ngày ấy trên đồi cất tiếng cười thắm yêu đời,
chìm lắng xa vời những câu thề xưa người yêu ơi!

Chiều nay tê tái riêng trong lòng tôi,
giờ đây một bóng đón thu buồn.
Nghe gió may về đập ngoài song vắng,
tiếng rít lên cuồng loạn trong mùa thu.


Lìa cành lá úa tả tơi nhảy múa,
rụng ngập đầy sân gợi sầu thi nhân.
Nhìn tàu lá úa lòng buồn tê tái,
gợi hình ảnh xưa đã khuất lâu rồi.

Kỷ niệm cũ đành mất
người năm xưa ôi! nay về nơi đâu?
đàn khóc canh thâu.
Mùa lá úa nhắc lại bao ngày sống say sưa,
gần nhau đôi ta cùng buông nụ cười.

Nhặt tầu lá úa nhịp nhàng em múa,
để vào lòng tôi nụ cười lả lơi.
Những chiếc lá úa kỷ niệm năm cũ.
Lại ngập đầy sân người cũ đâu rồi?

Tìm đâu thấy hình bóng
người năm xưa ôi! nay về nơi đâu?
thổn thức canh thâu.
Tàu lá úa rớt đọng tràn trề xuống đôi vai,
Tìm đâu thu năm nào bên người yêu.