Đời có những nụ hồng mọc lên giữa khung trời bão giông Người có những hẹn hò làm đau đớn trái tim chờ mong Lần đầu gặp em lòng mang giông bão Trái tim ta trăm năm u buồn bỗng vui lên khi môi em cười phút giây Tình ngỡ đã thật gần mà em vẫn chưa yêu người đến sau Tình chết giữa ngọt ngào để ta mãi mãi mang niềm đau Đành lòng chào nhau ngàn năm thương nhớ Chiếc hôn xưa tan trong ưu phiền Trái tim ta trăm năm ôm trọn nỗi đau Người tình ngày nào em thoáng qua đời ta Người tình làm nên giông tố bao ngày qua Người tình nụ hôn xưa trao nhau đắm đuối Có ai hay phút rong chơi tình đã phôi pha Người tình đành ra đi để ta lẻ loi Hẹn thề tựa son môi tháng năm nhạt phai Đành lòng làm mây bay qua nơi chốn cũ Bước phiêu du để quên đi người tình đổi thay.