Vì cuộc đời buộc chặt mình vào bùn Vết nhơ kia như không sao xoá tan Trách than ai đem bao nhiêu trái ngang u sầu Khiến cho tôi như không sao thoát ra.
Cho mây đen kia che kín phủ bầu trời Một bầu trời toàn màu tối đen Người lầm đường tự tìm không ra lối đi Đời còn lại nghìn vạn nghìn ngày sầu.
Nếu như không ai cho tôi lối đi Đắng cay hơn khi bao nhiêu khát khao quay về Mất đi trong phút giây không nghĩ suy Nay tương lai mai sau đã như không còn.
Một đường cùng chỉ một lối đi Giờ còn làm được gì khi tôi trót sai Bão giông che ngang đời tôi... há... Nhìn lại ngày tháng tôi đã sai lầm.
Mặc dù nhận ra nhưng tôi vẫn cứ sai lầm Để rồi giờ đây khi mang bao nhiêu đớn đau ê chề Thầm mong chỉ là cơn ác mộng. Giờ thì ngày tháng sau cuối tôi vẫn hy vọng.
Làm một người tốt cho đến giây phút sau cùng Mọi người hãy cho tôi thêm Lối đi lối quay về người ơi...