Mặt trời vẫn soi bình minh thiết tha gọi người Lòng nghe trời Tây xót thương trời Đông Về nơi cố hương mịt mùng Núi rừng nối qua ruộng đồng Nhành lúa mới vấn vương tình cây trái bên dòng sông
Hồ cầm rít lên biển khơi nhắc ta ngày đi Từng đêm thuyền ghe chết theo vận may Lệ ai tiễn ai lặng thầm Quê nhà yêu dấu màu hồng Lòng thế giới thắt se đón chào những giọt từ bi
Một thời tối tăm Trường Sơn máu xương lạnh lùng Bàn chân tuổi xanh dẫm trên lửa hồng Và tôi chết trong lời thề Mang người trong bóng đường về Đường nhân ái kết hoa Hoa tàn bên sầu biệt ly
Giữa muôn tiếng ru à ơi Me tôi đan áo chia phôi lúc tôi khóc trong lòng nôi Giờ nghe tôi khóc, nước tôi gọi tôi