Lan Và Điệp (Tân Cổ) (Mạc Phong Linh & Mai Thiết Lĩnh)

Tác giả: Mạc Phong Linh & Mai Thiết Lĩnh


Tôi kể người nghe đời Lan và Điệp một chuyện tình cay đắng
Lúc tuổi còn thơ tôi vẫn thường mộng mơ đem viết thành bài ca
Thuở ấy Điệp vui như bướm trắng, say đắm bên Lan
Lan như bông hoa ngàn, thương yêu vô vàn
Nguyện thề non nước sẽ không hề lìa tan.

Ngâm thơ:
Chùa xa chuông đổ bay theo gió
chiều tan trường về Lan đón anh... ơ...


Nam: Lan! Em ! ...
Nữ: Anh Điệp! Anh Điệp!
Nam: Chuông đổ chiều sang, chiều tan trường về
Điệp cùng Lan chung bước
Nữ: Cuối nẻo đường đi đôi bóng hẹn mùa thi Lan khóc đợi người đi
Nam: Lần cuối gặp nhau, Lan khẽ nói
Nữ: Thương mãi nghe anh, em yêu anh chân tình
Nếu duyên không thành, Điệp ơi Lan cắt tóc quên đời vì anh
Nam: Nếu duyên không thành, Điệp ơi Lan cắt tóc quên đời vì anh.

(Vọng Cổ:)
Nữ: Điệp ơi mai anh lên chốn thành đô có nhà xe rực rỡ
Xin đừng quên bến đò ngang con sông nhỏ
chốn quê xưa em vò võ mong... chờ ...
Xin đừng quên người yêu bé nhỏ thật thà
chốn đô thành đầy xa hoa cám dỗ
Điệp đừng để lòng xa ngã bê tha.
Đây chút tiền mọn từ lâu em dành dụm
trao anh làm lộ phí đường xa.
Mai mốt đây khi danh phận rỡ ràng
xin chớ phụ phàng tình xưa duyên cũ ... ơ ...

Nam: Lan ơi dầu mai đây đường xa xôi diệu vợi
Thân ở thành đô mà lòng gởi về quê cũ
bên người yêu chờ đợi bao ngày.
Xin em đừng để dạ nghi ngờ
Dẫu đèn đô thị ngọn xanh ngọn đỏ
anh vẫn trọn đời thương nhớ mảnh trăng quê
Nhớ dòng sông sâu bên lỡ bên bồi
nhớ con đò nhỏ sớm chiều đưa rước khách
Nhớ người yêu trút ống cho anh ăn học
nguyện trọn một đời không vong phụ đổi thay ...

(Tân Nhạc)
Nữ: Nhưng ai có ngờ, lời xưa đã chứng minh khi đời tan vỡ
Lan đau buồn quá khi hay Điệp đã xây mộng gia đình
Nam: Ai nào biết cho ai, đời quá chua cay duyên đành lỡ vì ai
Bao nhiêu niềm vui cũng vùi chôn từ đây, vùi chôn từ đây
Nữ: Lỡ một cung đàn, phải chi tình đời là vòng giây oan trái
Nếu vì tình yêu Lan có tội gì đâu sao vướng vào sầu đau
Nam: Nàng sống mà tim như đã chết
Duyên bóng cô đơn đôi môi xin phai tàn
Thương thay cho nàng
Buồn xa nhân thế... náu thân... cửa Từ... Bi...

(Vọng Cổ:)
Nữ: Điệp ơi vậy là anh đã quên rồi câu ước hẹn
Có lẽ họ đẹp, họ sang, họ nhà cao cửa rộng.
Nên anh đắm anh say, anh mơ anh mộng
còn nhớ thương chi người con gái quê... mùa ..
Uổng công em thương nhớ đợi chờ
Con đòn cũ còn cặm sào trên bến đợi
nhưng người đi có bao giờ trở lại bến sông xưa
Thôi còn mong chi mơ ước đợi chờ
một lần đưa tiễn là trọn đời mình vĩnh biệt
Cánh bướm ngày xưa đã say mê khu vườn lạ
để cho Lan ngày nay cánh rũ hương tàn...

Nam: Lan ơi! Điệp trọn đời yêu chỉ có Lan thôi
vẫn nhớ mãi câu hẹn thề năm cũ
nhưng người ta đã dùng uy quyền và thế lực
buộc anh phải phụ phàng quên bỏ tình xưa.
Cho bến sông xưa vắng bóng một con đò
cho Lan héo rũ đau sầu trong tuyệt vọng
Cho mảnh trăng xưa không còn soi chung bóng
cho Điệp và Lan chia biệt trọn đời...
Nữ: Thôi Điệp ơi bận lòng mà chi nữa
mong anh trọn đời hạnh phúc với người ta
Còn Lan với mối hận lòng
khoác áo nâu sòng chôn chặt niềm đau.