Thả hồn quanh quẩn đồi cao Trời xanh mây trắng bay về đâu Gió lên nhớ mong ru hồ tê tái Đếm gót thương đau hồn bước lạc loài Đời hắt hiu một cơn gió thoáng Đắng cay nào chẳng sớm qua mau
Trăm lối đường nửa đời phiêu đãng Nghe gió hỏi người đó về đâu Cho hồn cúi đầu Thả hồn ngơ ngẩn nơi rừng sâu
Vòng tay oan trái ôm tình yêu Chiếc thân đứng bên khung trời mong nhớ Nghe quá bơ vơ hồn khóc đợi chờ Thả hồn vơ vẩn nơi đường phố
Thôi cứ vui cười một chút cuồng say Quá cơn mê dài nhìn mình trắng tay Ôi kiếp cô đơn hồn vẫn miệt mài Rồi hồn đi mãi trong niềm đau Và hồn đi mãi trong niềm đau.