1-2/Đà lạt Nhớ !Đà lạt Thương !bồi hồi xôn xao
Đà lạt trong tôi những kỹ niệm cũ hôm nào
vẫn mãi trong(hồn) lòng tôi
Tôi yêu Đà lạt một thành phố non cao
tôi yêu Đà lạt thành phố trên đồi
gió thông vi vu sương mù.
Đà lạt cho tôi
đã cho tôi
(cho tôi trọn một thời )một thòi(thơ ấu) niên thiếu.
Đà lạt ơi! sưối vàng triền dốc(quanh co) cheo leo
ghé vào hàng nước (quán) bên hông sườn núi thông reo.
Ta dừng chân_chậm nhìn_ngồi ngắm_hoàng hôn.
Đà lạt_tôi lang thang
trên đường phố dốc cao,loanh quanh_quanh hồ.
Đà lạt nên thơ tôi bơ vơ trong rừng gió.(trên đồi vắng)
Đà lạt trong tôi
Đà lạt mãi bên tôi.
Đà lạt sẽ là ký ức đẹp nhất trong đời tôi.(2)
(3#)Đà lạt trong tôi những kỹ niệm xưa năm nào
Đà lạt ơi ! Ta đã về bên Nàng đó.
Đà lạt Tôi yêu một thành phố non cao
tôi yêu Đà lạt thành phố
trên đồi gió thông reo vi vu sương mù.
và mãi mãi cứ thế thôi...(và cứ mãi như thế thôi)...Fine(Hm_D)