Trăng úa từ độ thu sang Sương gieo trên ngàn lá vàng Lòng vắng buồn tương tư Cố nhân xa một chuyến đò viễn khơi Thư xanh không lời Sông nước ngừng trôi Lá xanh nhạt bốn phương trời Mây sầu bóng ngả quanh đồi cô liêu Lưng chiều đìu hiu Say màu bướm trắng Kề gió xiêu xiêu Tung bay muôn lối trong chiều quạnh đau Còn đâu ánh mắt dịu dàng Nhớ mầu hoa lòng trĩu đau thương Non vu tình biếc Sông nước từ đây tách đôi đàng Chiều xuống đàn ai chơi vơi Than chi gieo buồn khắp trời Còn đâu người yêu dấu Nhớ thương gây ngàn lệ sầu đêm thâu