Mỗi lần nghe gió vi vu Tưởng như đó là tiếng Mẹ ru Mỗi lần nắng gọi bên hàng hiên Tưởng như ấm lại cả miền đơn côi Nhớ Cha nhớ Mẹ xa xôi Tình đời pha trắng như vôi mái đầu Thương Cha bao độ bể dâu Tình nhà nợ nước đêm thâu mỏi mòn Đời Cha bao nỗi gian nan Đoạn trường biết mấy thương Thương Cha con cứ nao nao Đêm đêm ướt gối lệ trào cha ơi Lời Cha vang vọng trong con Thủy chung son sắt với đời Thương Cha sương gió dãi dầu Bao hôm mưa nắng chờ con nơi cổng trường Bây giờ cách vạn trùng khơi Cha ơi ! Còn đâu nữa ! Có chăng là chiêm bao Ơn Cha vời vợi trời cao Nơi đây con đã nghẹn ngào Cha ơi !