Căn Nhà Màu Tím (Tân Cổ Giao Duyên)

Tác giả: Tân Cổ Giao Duyên


Chiều nhìn ra đầu ngõ
dâng dâng niềm thương nhớ
dáng xinh xinh một người.
Được nghỉ năm ngày phép
mất hai hôm làm quen,
em mới cho mình biết tên.

Cuộc đời chinh chiến
quanh năm với bưng biền
thì gót liễu mong manh
làm sao bước song hành
Anh chỉ e ngại gió lay
nụ tầm xuân vừa hé.

Chiều nào khi về đến
ngang căn nhà màu tím
biết em đang trộm nhìn
Vào mộng chưa tỏ lối
bến mơ đang chờ nơi
chưa thấy ai vừa ý thôi.

Đời người con gái
mưa sa giữa lưng trời
hạt xuống giếng ngậm ngùi
hạt rơi luống hoa cười.
Ai chẳng mong gặp bến trong
khỏi hờn duyên má... hồng.



Trở lại thành đô sau những ngày dài
nơi chuyến tuyến chợt nhìn em qua căn nhà màu tím
lòng bỗng nghe lưu luyến khôn... cùng.
Mơ ước bâng quơ dệt mộng tương phùng
làm quen em gần hết năm ngày phép
em mới ngập ngừng e ngại nói tên
Muốn nói tiếng yêu em nhưng chỉ sợ đời chinh chiến
Năm tháng dài xuôi ngược miền xa
để lại phương này một mình em sầu khổ...

Chiều nào về qua đầu ngõ
chợt thấy anh tựa cửa trộm nhìn
Cúi mặt bâng khuâng chân bước ngập ngừng
Tuổi vào yêu lòng ôm nhiều mơ ước
nhưng chưa gặp người đẹp ý mà thôi
Rồi gặp anh với ánh mắt xa xôi
vóc dáng phong trần dạng dày sương gió...
Chỉ lặng nhìn nhau lời thương chưa ngỏ
sao nghe như mình đã hò hẹn từ lâu..!



Nẻo đời muôn vạn lối
yêu nhau vì lời nói
mến nhau qua mụ cười.
Dặn dò thêm lần cuối
sách trao cho bầy em
lưu bút ghi vài đứa quen.
Ngày lành hăm sáu
hai mươi chiếc xe màu
Chờ đám cưới cô dâu
cài hoa trắng trên đầu.
Ta nhìn nhau tia mắt trao
một nụ hôn ban...đầu.



Ngày đó tay trong tay mình dìu nhau vào lối mộng
căn nhà màu tím ngày xưa giờ đây hồng muôn xác pháo.
Hoa trắng cài lên màu áo mới
em giã từ đời con gái để .. sang...cầu.
Nhẹ bước bên anh em khép nép cúi đầu.
Nghe trong tim tưng bừng nhã nhạc
mơ ước đây rồi hạnh phúc đăng quang.

Anh vuốt tóc em nhắc chuyện tình ngày đó
Em thẹn thùng má ửng đào yêu.
Em đã chọn áo cưới màu hoa tím
màu tình yêu lưu luyến buổi ban đầu.

Hai ngày cưới, năm ngày hạnh phúc
tâm sự chưa tròn đã hết phép anh đi
Từ hôm nay nơi chiến tuyến xa xôi.
Đêm gối súng mơ về người vợ hiền mới cưới
Gió Cao Nguyên lạnh lòng người viễn xứ
mưa Sài Gòn có lạnh kẻ chờ mong.

Mưa nắng đô thành làm dài nỗi chờ mong
Dài thương nhớ trong lòng người cô phụ
Em cô đơn trong căn nhà màu tím
tựa cửa nhìn xa hoài vọng cánh chim trời.

Cánh chim cao không mang tin người chinh chiến
cho kẻ quê nhà mỏi mắt đợi mong
Mỗi khi trời trở gió đông
nhìn về phương đó chờ mong một người.