Bên Cầu Dệt Lụa (Thế Châu)

Tác giả: Thế Châu


Kìa Trần Minh! Trần Minh hiền đệ
Trần Minh. Trần Minh à!
Ta nghe hiền đệ sắp sửa lên kinh ứng thí.
Nên ta mang rượu sẵn nè nào hãy ngồi xuống đây
đệ hãy uống với ta vài chung để nhớ mãi ngày đưa tiễn.
Uống đi đệ. Mời hiền đệ
Mời huynh!
Mời hiền đệ.
Hiền đệ đệ hãy nhìn một rượu sủi đầy trong chung hàn sĩ
Nghĩ gì đây trong men rượu cay nồng
xin trao tay bởi chút nghĩa tương phùng
Ta và đệ hãy cười sang sảng để thay cho vạn lời đưa tiễn.
Uống đi đệ.
Ôi tiếng cười dõng dạc giữa không gian
như thay cho vạn lời đưa tiễn
Xin hãy nâng chén rượu hàn vi cho ngất ngây say
mà mơ ước chuyện tương phùng
Trời đã rộng mở cho tình nghĩa lại thêm nồng
Làm sao biết được chuyện bèo mây tan hợp
Những ngày buồn sông núi đất
xa chén rượu hôm nay nào phải chén quan hà
sao đưa tiễn mà nghe lòng buồn rười rượi
Thân cá chép phải tốn công lặn lội
cố vượt vũ môn hóa kiếp được thành rồng
Uống nữa đi đệ uống cạn chung đi đệ à
Uống cạn chén này rồi chén nữa
rượu đã cạn bầu sao chẳng thấy say.
Hồn say tâm tình tri kỷ tạm biệt ngàn dặm đường mây
Nhìn mấy hôm rày huynh tới gởi mây tám hướng
đệ càng hổ thẹn mình bấy lâu ràng buộc nợ công danh
Trọn đời đệ cứ nhớ mãi ly rượu hôm nay
trầm bổng mà ca bài cảm khái thân đã thoát vòng phiền toái
mà đệ vẫn còn mang nhiều ân nợ trong đời.
Rượu này cạn đến ngàn sau hơi men cay rượu tỏ say ân tình
Chưa đi vạn dặm trường đình
mà nghe thương nhớ vượt ngàn núi sông
Hiền đệ ạ. Ta nói nghe hiền đệ nè hiền đệ
Bây giờ ta tạm biệt hiền đệ ta lên đường.
Ta đi nghe đệ. ủa! Huynh đi đâu vậy?
Ta ra đầu làng ta chờ hiền đệ.
Đệ ở lại đây để tạm biệt người tri kỷ của đệ nữa chứ.
Phải không hiền đệ ở lại đây nghe không
chút xíu nàng sẽ tới đây liền nghe không
Đừng có mắc cỡ mắc cỡ thì kỳ lắm
Ta đi nghe hiền đệ.
Công tử!
Tới giờ phút này mà tiểu thơ còn gọi tôi là công tử
Sao tôi nghe nó chua chát quá
Công tử còn giận? Tôi đâu dám giận
Mà làm sao tôi giận được trước tấm chân tình cao cả
mà tiểu thơ đã dành tặng cho kẻ đã sa cơ.
Đã trải thân luân lạc giữa phong trần
trong cảnh đời giả trá bạc đen vinh nhục đã quá nhiều
Tôi vẫn còn tiểu thơ là một khách tri âm
cư xử với tấm chân tình xoa dịu niềm đắng cay
Là kẻ trắng tay tôi đành ôm hận.
Xin chớ nặng lời mỉa mai em cúi mặt
đợi chờ trong uất hờn của ai..
Tiểu thơ ơi tôi vẫn còn nặng nợ ơn nghĩa
tiểu thơ đã tả mấy cho vừa.
Tôi muốn nói nhưng sao cứ nghẹn lời
biết bao giờ mới trả xong...