Hoa mười giờ (Hoa 10 giờ)(hợp âm)

Tác giả:


1. Hôm chia tay chiều chủ [Dm] nhật anh bảo rằng tuần sau anh [F] đến [Dm]
Hái một nụ [Gm] hoa xinh xinh màu tim [A7] tím anh cài lên mái tóc [Dm] thề
Rồi hẹn tuần [F] sau khi hoa mười giờ [Bb] nở, anh sẽ đến thăm [Gm] em [C]
Em trông chờ từng [F] phút, bao đêm rồi không [Bb] ngủ mong đến [A7] ngày được gặp [Dm] anh

2. Bao trông mong chiều chủ [Dm] nhật, đã đến rồi trời sao không [F] nắng [Dm]
Chỉ sợ trời [Gm] mưa cho anh ngại không [A7] tới để mình em đếm thương [Dm] dài
Ngập ngừng thật [F] lâu khi em chọn áo [Bb] tím xưa anh nói anh [Gm] yêu [C]
Em xin mẹ ra [F] phố, mẹ vui cười khẽ [Bb] nói con gái [A7] mẹ thật [Dm] xinh

ĐK: [C] Đây công viên chốn hẹn [F] hò, chứng kiến bao lời [Bb] thề tình yêu vừa lên [Dm] ngôi
[Gm] Anh, anh hãy nói đã yêu luôn một lòng chung [Bb] thủy dù đời vẫn đổi [A7] thay
[C] Nhưng sao nay quá mười [F] giờ, hoa tím đã nở [Bb] rồi, mà sao anh không [Dm] đến
[Gm] Cho em luôn ngóng chờ anh âu lo từng giây [F] phút lệ [A7] buồn rơi ướt [Dm] mi.

3. Em bơ vơ quay trở [Dm] về, qua phố chợ chợt nghe tiếng [F] sét [Dm]
Nổ sầm bên [Gm] tai, khi em chợt trông [A7] thấy anh cùng ai bước chung [Dm] đường
Người đẹp của [F] anh bên anh màu áo [Bb] tím, em nghe quá chua [Gm] cay [C]
Em thương phận con [F] gái như hoa mười giờ [Bb] nở chỉ đẹp [A7] giây phút ban [Dm] đầu.