Hạnh phúc mong manh(hợp âm)

Tác giả:


Hạnh [Dm] phúc mỏng [Am] manh [Bb] khi em gặp [F] anh
[Gm] Mưa rơi cuối [F] chân trời, [A7] mưa rơi sao kín [Dm] lối
Ngày [Dm] gió vừa [Am] lên ngày [Bb] em mơ ước thật [F] nhiều
[Gm] Mơ mình [Am] mãi được gần [Dm] nhau.

ĐK:
Rồi ngày cơn [F] gió cuốn anh [C] đi
Rồi ngày nơi [A7] đây em khóc một [Dm] mình
Lặng thầm chiếc [Bb][C] rơi rất [F] đau lòng. [C]

Chiều vừa buông [F] xuống những khát [C] khao
Em sợ ngày [A7] mai không biết thế [Dm] nào
Lặng thầm những [Bb] chiếc hôn xưa đâu [C] rồi
Còn [Am] mỗi riêng em đứng [Dm] chờ.