Đò xa quê mẹ(hợp âm)

Tác giả:


1. Tôi rời xa quê [Am] hương, trong chiều buông ánh dương ngả [D] dần
Nhìn lần theo bước chân [Dm] tôi, có mẹ [G] già dõi mắt trông [Am] mong
Con đò tách bến sang [G] sông trong lòng tôi lưu luyến dâng [C] trào
Tiếng nói tôi nghẹn [D] ngào, mẹ ở nhà mạnh khoẻ con [E7] đi.

2. Ôi bầu trời hoàng [Am] hôn, mây chiều buông khuất sau mái [D] nhà
Xa rồi mái ấm thân [Dm] thương, với những [G] ngày rau, muối, dưa [Am] tương
Xa rồi bóng dáng quê [G] hương, xa tình thương âu ếm mẹ [Em] hiền
Nay con phải lên đô [D] thành, tìm cho [E7] mình ánh sang tương [Am] lai.

ĐK:
Đò đã ra [Am] đi, [E7] con phải xa [Am] dần
Xa hình dáng [D] mẹ đang vẫy chào mà nước mắt rưng [Am] rưng
Đò [D] ơi! Xin hãy chầm [Am] chậm
Để tôi được [D] nhìn dáng mẹ hiền, bên lũy tre [Am] làng trên bến sông [E7] quê.

Đò đã ra [D] đi, [E7] con phải xa [Am] mẹ
Xa làng quê [D] nghèo, con nghẹn ngào không nói nên [Am] câu
Mẹ [D] ơi! Mai con sẽ trở [Am] về,
Với quê hương [G] mình, với mẹ [Em] hiền, với gia [E7] đình vui lắm mẹ [Am] ơi.