Đâu ai là của ai(hợp âm)

Tác giả:


1. Có lẽ anh [Dm] sai rồi khi cứ đinh [Am] ninh rằng
Thật lòng yêu [Bb] em thì điều ngược [C] lại sẽ [F] đến
Nên anh luôn [Dm] tin rằng không điều gì [Am] trên đời
Có thể thay [Bb] đổi được tình [C] yêu anh với [Dm] em

2. Cho đến khi [Dm] một ngày em nói ta [Am] dừng lại
Bởi vì hôm [Bb] nay thì tình yêu [C] em đã [F] hết
Xem anh như [Dm] vô hình em lạnh lùng [Am] bước vội
Bỏ lại phía [Bb] sau anh chưa kịp [C] nói đôi [Dm] lời

ĐK:
Ngày xưa [Dm] vẫn cứ nghĩ rằng đôi ta là [Am] để cho nhau
Mà nào hay [C] đâu nơi sâu trong em đổi thay [Dm] qua từng ngày
Em hết [Bb] yêu anh rồi và em đã [C] yêu ai rồi
Để ngày em [Bb] đi anh bàng hoàng chơi [Am] vơi.

Giờ anh [Dm] biết thế giới này đâu ai là [Am] của riêng ai
Vì vậy hôm [C] nay em quay lưng đi giống như [Dm] chưa tồn tại
Em đã [Bb] đi mất rồi để anh ở [C] nơi đây ngậm ngùi
Anh lạc [Am] lõng cô đơn giữa bao [Dm] người.