Chuyện giàn thiên lý 2(hợp âm)

Tác giả:


1. Đã nhiều năm qua [Am] rồi
Tôi là người lính chiến
Quên thân mình giữ làng quê
Những chiều rừng hành [Dm] quân
Thương về người em [C] gái
Chờ [G] mãi tôi chưa lần [Am] về.

Nàng yêu loài [Em] hoa tên là thiên [Am]
Nên lấy phải chồng đi xa
Nhớ trước hiên nhà [Dm] tranh
Có giàn hoa màu [Em] trắng
Em [G] cười nói xinh [Am] xinh.

ĐK:
[G] Đêm nay bước [Em] chân tôi trở lại làng [G] xưa
Sao lấp lánh [Em] trên sông lành lạnh về [Am] khuya
Nhìn phía bên kia [Dm] bờ
Đó làng tôi [Am] mờ mờ tựa [Em] như cánh đồng [Am] hoang.

[G] Sau bao nhớ [Em] nhung mong gặp lại người [G] thương
Nhưng khói súng [Em] bay bay mịt mù quê [Am] hương
Chẳng biết em bây [Dm] giờ có còn ôm mẹ [Am] già
Ủi [C] an như ngày [Am] xưa.

2. Chiến trường ôi điêu [Am] tàn
Ngôi đền thờ rách nát
Thôi không còn những hồi chuông
Mái nhà nghèo tôi [Dm] thương
Bên một giàn thiên [C]
Buồn [G] lắm biết đâu mà [Am] tìm.

Người yêu còn [Em] không hay là đã [Am] chết
Trong khói lửa ngập quê hương
Thức trắng đêm hỏa [Dm] châu
Khiến lòng thêm sầu [Em] nhớ
Ôi [G] giàn thiên lý [Am] đâu.