[F] Em xinh tươi cho ai ngắm [Em] Hoa rơi lung linh trong nắng
Em [Dm] về nhà một [C] mình.
[F] Ban trưa em ru câu hát [Em] Nơi con tim em lơ đãng
Em [Dm] là cơn bão dịu [C] dàng mà làm vỡ tan đi bao nhớ [F] thương
Bao nhiêu [Em] vấn vương
Bao nhiêu [Dm] người đang mong chờ [C] em.
Em khát [F] khao được là cơn gió tự [Em] do
Cùng em bước [Dm] đi và nghe mây hát [C] cho.
Và rồi [F] em chợt nhận [Em] ra
Kia gió [Dm] đưa mây về
Em vắng [C] anh vai kề.
Và rồi [F] em chợt nhận [Em] ra
Khi quanh [Dm] em không còn gì ngoài bóng [C] đêm
[F] Chẳng một ai thấy [Em] chẳng một ai biết [Dm] Chẳng một ai ở đây để [C] ngắm em vui cười. [F] Chẳng một ai thấy [Em] chẳng một ai biết [Dm] Chẳng một ai ở đây để [C] thấy em.
[F] Em xinh tươi riêng em ngắm [Em] Nhưng sâu trong em hoang vắng
Em [Dm] chờ đợi điều [C] gì, em đâu biết?
[F] Hay em đang mong anh về
Em [Em] đang cô đơn ê chề
Hay [Dm] em đang cố quên rồi nhớ [C] thêm?
Và rồi [F] em chợt nhận [Em] ra
Kia gió [Dm] đưa mây về
Em vắng [C] anh vai kề.
Và rồi [F] em chợt nhận [Em] ra
Khi quanh [Dm] em không còn là anh ở [C] bên.
[F] Chẳng một ai thấy [Em] chẳng một ai biết [Dm] Chẳng một ai ở đây để [C] ngắm em vui cười. [F] Chẳng một ai thấy [Em] chẳng một ai biết [Dm] Chẳng một ai ở đây để [C] thấy em.
[F] Khóc bao đêm dài [Em] Biết cho ai [Dm] Những cơn đau dài càng khiến [C] em gục ngã thêm. [F] Phố khuya không người
Cơn [Em] mưa giờ ấm hơn [Dm] Ấm hơn trong lòng em bây [C] giờ.
Và rồi [F] em đã nhận [Em] ra
Kia gió [Dm] đưa mây về
Em vắng [C] anh vai kề.
Và rồi [F] em đã nhận [Em] ra
Khi quanh [Dm] em không còn là anh tìm [C] đến.
[F] Chẳng một ai thấy [Em] Chẳng một ai biết [Dm] Chẳng một ai ở đây để [C] ngắm em vui cười.
Và [Am] chẳng là anh thấy.