Từ thuở nhỏ Cha tôi vốn nghèo Là người bạc liêu Sống hiền lành lăm ai ơi Khi lớn rồi Cha xa quê nhà Gặp mẹ tôi Hạnh phúc trong phận nghèo Rồi từ đó Tôi sinh ra đời Người cần lao nên Có đòi sống yên vui Đi bán dạo cha lo gia đình Tiền đầy mồ hôi nhưng Thấy đàn con cha cười Ôi nhưng đến một hôm Cha tôi lâm bệnh Không chữa nỗi người ơi Ơi hỡi ông trời cao Sao ông sớm đành lấy đi Mạng người cha Cha cha hỡi cha ơi Nay con trưởng thành Thì cha đã lìa xa Bao nhiêu nỗi thương cha Nhưng trong giấc mộng Cha vẫn về bên con Rồi ngày tháng bôn ba Quê người mỗi lần về thăm Bên mộ phần của cha tôi Nước mắt rưng rưng Không ngăn được dòng Dòng lệ đầy vơi Thắm sâu bên mộ cha