Tìm thấy 10000 bài hát
Có phải em đã hết yêu anh mất rồi Có phải em đang yêu thêm một người mới Có phải em bây giờ lạc lối Có phải em đường tình chia đôi Mà tại sao hôm nay không dám nhìn anh. Hay là anh phải chăng đã mắc sai lầm Khi mà anh vội tin vào người...
Chiều hoàng hôn,đứng nghóng chờ ai?,người xưa đâu mất? dỡ dang tình tôi,đêm nằm thao thức về em, ánh trăng lơ lững thêm sầu miên mangMới ngày nào đây em nói cùng tôi,dù trăm năm nữa ta vẫn còn nhau, sao giờ? ai nỡ đành tâm, quên câu hẹn...
Ngày xưa mẹ thường bảo con sao hoài ham chơi Là con gái mà không rành việc nhà Không chuẩn bị được một bữa cơm Ngày xưa mẹ thường bắt con giặt đồ phơi áo Con ngang bướng trong lòng ồn ào Làm phụ nữ sao cực nhọc đến thế Thế giới hôm nay...
1. [Em] Từng ngày qua, lòng [G] buồn xót xa [D] Thương thân ta tha [Em] phương xứ lạ [C] Bao ngày qua lang [D] thang mình ta Nơi [Em] chốn phồn hoa. 2. [Em] Rồi ngày qua lòng [G] chợt hiểu ra [D] Xa quê hương như [Em] xa chính mình [C]...
Tình cờ mình thấy nhau trên con đường Người mà em nhớ thương từ lâu lắm Giờ tim em chẳng biết phải nên vui hay nên buồn Vì ngày xưa anh đã bỏ em mà đi. Ngồi bên anh chẳng biết phải nói gì Dù lòng em có bao điều muốn nói Từ ngày anh bỏ đi...
Loáng thoáng hạt mưa rớt trên bàn tay em xanh mềm loáng thoáng niềm vui mới lên trong hồn ta tuổi em mười chín xanh hương trời chiều nay ngồi nhớ nhung xa vời nghe chim về hát khúc âu ca hỡi người em tim ta còn thênh thang hãy nương náu...
Cũng may mà mình không lấy nhau Nên tình yêu mãi như ban đầu Cũng may mà mình không lấy nhau Nên tình yêu dài theo năm tháng Cũng may đường đời hai lối đi Nên còn ôm ấp câu hẹn thể Cũng may dòng đời đã cách chia Nên còn vương vấn câu...
Loáng thoáng hạt mưa rớt trên bàn tay em xanh mềm Loáng thoáng niềm vui mới lên trong hồn ta Tuổi em mưới chín xanh hơn trời Chiều nay ngồi nhớ nhung xa với Nghe chim về hát khúc âu ca Hỡi người em tim ta còn thênh thang Hãy nương náu...
Buồn ghé nhẹ răng Cắn trăng biển Bắc, Mây trời xơ xác, Phờ phạc sao Ngâu. Nằm nghe sóng vỗ qua đầu, Cảm thương con nhái bén gánh sầu gánh sầu qua sông Đục trong con nước hai lòng, Nửa xuôi đất mẹ, nửa rong nửa rong quê người. Ra đi nước...
Quê hương anh nước mặn đồng chua Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá Tôi với anh, đôi người xa lạ Từ phương trời chẳng hề quen nhau Lúc nguy biến tình xiết chặt tình Đêm tối chung chăn thành đôi tri kỷ Vì nước, ruộng nương anh bỏ bạn thân...