Tìm thấy 10000 bài hát
Em là mây xanh, trôi lạc loài cuối khung trời nắng dịu hiền.Một hôm theo gió Thu về miền thần tiên. Cây rừng cao vút xanh lá tươi, nhuộm nắng ngậm ngùi. Nghe tình yêu trôi qua đời người với khung đàn nhớ trăng sao. Ngày đi xa vắng người...
Cánh chim.. vút bay về xa cuối ngàn Gió như... phảng phất mùi hương của trời Mầu xanh lá cây vườn tôi... trầm lặng suốt một mùa đông Yêu suốt một mùa đông, yêu suốt một kiếp người Tình ngất cao vòng tay, tình đắm rơi đầu sông Mấy mùa...
Anh là con đường lạc loài trong cỏ Biết bao giờ tới được vầng trăng Nước mắt đầu non nở thành hoa dại Ru tàn phiêu dạt chốn cô liêu Sương vương đầy như đan như thêu Không che được em một vầng sáng tỏ Bóng em đi bằng bước chân của gió...
Em nằm em nhớ Một ngày trong veoMột mùa nghiêng nghiêng Cánh đồng xa mờ Cánh cò nghiêng cuối trời Em về nơi ấy Một bờ vai xanh Một dòng tóc xanh Đó là chân trờiHay là mưa cuối trời Và gió theo em đi về con đường Và nắng theo em trên dòng...
Đám cưới nhà ai đây rồi. Xác pháo nào rơi cuối trời. Người về nhớ mãi không thôi.Ngày dài tiếp nối đơn côi. Thương thay cho duyên kiếp lẻ loi. Gối chiếc mình ôm phút này. Dĩ vãng còn ghi nhớ hoài. Lệ nào ướt má hoen mi. Buồn nào sánh với...
1. [G] Từng hạt cát, trong [Bm] đêm anh lặng nhìn [G] từng hạt cát. Nghe như tiếng thời gian nhẹ [C] trôi, trôi [Bm] về kỷ niệm dấu [D7] yêu cùng em Và đồng hồ [G] cát, từ [Bm] lâu anh đem giấc mơ đặt [G] trong niềm đau Anh đem nỗi đau...
Em hãy nhìn coi ánh sáng trên cao, Ánh sao nào lẻ loi trong trời đêm. Ô, phải mùa đông vừa đang đến đây, nghe lạnh lắm đôi vai Mẹ gầy. Bridge: Mặt trời chưa lên em tôi đứng trông, từng mùa đông qua tim ai giá băng, gọi tình yêu đến qua...
Đêm xuống dần màu đen tối bao la. Bao nỗi buồn như xao xuyến thiết tha. Bên ánh đèn người nghệ sỹ xót xa. Dâng tiếng đàn thăng trầm khúc yêu quê nhà. Bên ánh đèn người trai viết tâm thơ. Thân gởi về người mẹ mến xa xôi. Bên ánh đèn người...
Có tiếng rao nghe sao lạc lõng giữa phố chiều lao xao! Có tiếng rao ngơ ngác xanh xao ; Khuất sau hàng phố cao cao. Có phải chị tôi, ra đi từ chốn quê nghèo! Có phải mẹ anh, bôn ba từ miền Trung xa xôi? Thôi về đi anh, về đi anh, ký túc...