Tìm thấy 10000 bài hát
Vẫn nhớ mãi một hình bóng xa vời Trời chiều vàng úa Ngồi buồn nhìn từng đợt sóng Ải âu vỗ cánh gọi Người về xa xăm Cuộc tình xanh xao Bờ mi xót xa Rồi từng ngày qua Từng giọt sầu là lời ca Mà anh đã hát cho em Những tiếc nuối chơi vơi...
Vẫn biết đã rời xa Vẫn biết em đã chẳng còn yêu anh Nhưng từng đêm anh vẫn Lệ nhoà đôi mắt cay. Vẫn biết đã từ lâu Cảm giác yêu anh em đã quên đi Nơi bình yên chúng ta đã vắng Vắng đi những nụ cười. [ĐK:] Khi vòng tay ấy đã mãi xa rồi...
Ngày xưa ấy, con nào được biết đâu là niềm an vui Cha mẹ thì mỗi nơi một người xa xôi Con tự tìm lớn khôn một mình đơn côi Ngày thơ ấu, đâu là hạnh phúc đâu là niềm thương yêu Cha mẹ gần gũi con nào được bao nhiêu Thân gầy lạc bước trên...
Đêm thanh xuân... Em bước đi về đâu trong tiếng đàn tơ tình. Vầng trăng nghiêng bóng, soi trên dòng sông, bóng em mờ xa, khuất nơi cuối trời bão giông. Buông dây đàn Mình anh đứng ngóng,buốt giá lòng anh biết Em bây giờ đã xa điệp trùng....
1. Ngày em bỏ [Am] anh Thế [G] gian tưởng chừng vỡ [Am] tan Ngày em bỏ [Am] anh Lấy [G] đi theo một trái [Am] tim. Còn đây mình [Dm] anh Với xác thân giờ mất [Am] đi linh hồn Chìm trong vực [F] sâu Ngẩn ngơ biết đi về [E7] đâu. 2. Ngày...
Vừa gặp nhau thôiTình cờ như sao đã quen lâu rồiAnh nghĩ là chúng mìnhVẫn thường gặp nhau vào khi đi xem lễ sớmTuy rằng chưa lần tâm sự mà tình nghe nào xaHằng ngày con ngheGiọng nàng ngân vang cao vút trong ca đoànCon đã mộng mơ...
Xin hãy cho tôi trở lại ngọn đồi ôm cánh dù ngạo ngễ trên cao xin hãy cho tôi trở lại bìa rừng như những ngày ta chiến đấu bên nhau. Bờ Thạch Hãn những đêm không trăng sao mình ngồi bên nhau chia nhau điếu thuốc cuối cùng rồi kể nhau...
Những ngày xa quê hương là những ngày mang đau thương. Một ngày xa quê hương là một ngày mang đau khổ Một ngày không nắng ấm và một ngày mong mưa rào một ngày thiếu hơi thở của đồng cỏ nước Việt Nam Đất nào sinh ra tôi mẹ hiền nào cưu...
Phố xưa vắng, một người đã bước đi từ lâu. Ước mưa khoé mắt thật sầu. Thoáng đâu đó kỹ niệm những tháng năm còn nhau cứ mong manh về trong nỗi đau. Có những lúc ta mãi như khờ dại cứ niú giữ yêu thương lúc xưa ở lại , nào đâu biết từ lâu...