Tìm thấy 3842 bài hát
Không còn nữa ngày thêu nắng muôn màu Còn đâu nữa tình xanh và tay ấm Mưa tựa giấc mơ về trên gối hát ca vu vơ Thế thôi nhưng khi tỉnh giấc em buồn mãi (*) Vì trong cơn mưa xưa em xa tình Vì mưa rơi xôn xao tan giấc yên bình Mưa về mưa...
Phượng hồng còn rơi thắm tươi sân trườngGợi lại cho ta nhớ thương ngày xưaKỉ niệm nào quên phút giây xa trườngNghẹn ngào mặn môi nói không nên lời.Thầy cô dạy cho biết bao nhiêu điềuHành trang để ta bước trên đường sángTừng năm cứ mỗi...
Mưa tuôn rơi những đêm trở về Trong tim chợt nghe buốt giá Nơi nào chúng mình nói yêu suốt đời Vấn vương yêu cùng nhớ nhung Anh lang thang mỗi khi nhớ nàng Bầu trời lấp lánh ánh sao Bên ngọn nến hồng em mắt biếc môi cười Đã qua thật rồi...
Một đêm đông Jêsus hạ sinh. Người sinh ra trong nơi cô quán thô sơ nghèo nàn. Màn sương khuya buốt lạnh cô liêu. Người hạ sinh vui mang kiếp sống đau thương triền miên. Người không mang cao sang, Mang nhung gấm xuống nơi dương trần....
Đã hết rồi ngày nắng chói chang Lúa đã vàng chiều đã khói sương Và đã hết rồi mùa bão với giông Gió thu trong vườn vằng man mác hương đêm Đã hết buồn và hết vấn vương Đã hết hờn giận hết nhớ thương Và đã hết ngồi nhìn mãi bóng đêm Sớm...
Một mình lặng ngắm ánh nắng rơi vươn ngoài biển khơi Bạc đầu ngọn sóng cứ mãi xô bờ cát khô Lòng buồn một thoáng, nhớ những kỷ niệm đã qua Sóng đã xa bờ... em đã xa Dã tràng lặng lẽ cứ... xây lâu đài cát mơ Để mặc ngọn sóng mãi cuốn trôi...
Ngồi một mình giữa đêm hoang vắng Cô đơn dầy xéo tâm hồnNgồi một mình lúc anh xa vắng Con tim buồn héo cô đơnAnh đi nơi đau để em âu sầu Nước mắt rớt rơi quạnh đauAnh đi nơi đau để em mong chờ Nghe nhịp con tim buồn đauNước mắt vẫn rớt...
Mưa rơi chưa đầy vai áo, thì lòng chưa nguôi khát khao, Dù đôi khi vẫn nghe tình biếng lười. Đêm rơi chưa đầy thao thức, nên vẫn còn vang tiếng em, Dấu đi trong tay lời yêu mát rượi. ĐK: Còn có những lúc sao lòng bên nhau, ta đón cơn mưa...
Mỗi khi chiều về, em ngồi hát bên dòng sông Dòng sông nơi xa xôi, nơi đất khách quê người Từng chiều em hát cho vơi đi nỗi buồn Nỗi buồn của em, người lữ khách tha phương Thời gian dần trôi, em lớn lên cùng dòng sông Ánh mắt bờ môi rạng...
Mùa xuân hôm nay trở về. Bên thềm mai nở đầy sân. Hàng cây xanh xanh hiền hòa. Cho từng là từng yêu thương. Mùa xuân con chim trong vườn, Bay lượn khắp cả trời xanh. Cùng em ngân vang khúc nhạc. Êm đềm thật đẹp mùa xuân. ÐK: Gió đưa mùa...