Tìm thấy 10000 bài hát
Gió đông sang lạnh lùng bên hiên nhà nghe mưa rơiHạnh phúc chất ngất xưa đâu cònNgười đi xa mãi xa mang theo bao nổi buồnĐể giờ đây mình em với emHỡi anh yêu người tình anh không là của riêng emMà sao em vẫn cứ hoài mongTìm đâu ra bóng...
1. Lầm lỡ [Em] xưa đó anh đã trót ngu như [Am] một tên con nít Đã [B7] ham chút vui đã quên mất em chờ [Em] đợi anh Anh lao [Am] vào cuộc vui quên mất lối Quên em [Em] chờ đợi trong đêm nhức nhói Khiến [F#dim] cho trái tim của em sắp mất...
Từ ngày ta tan vỡ anh đã cố không nhớ về em Từng ngày anh ngước lên để nước mắt không phải lăn xuống Nào ngờ anh yếu đuối khi bên anh đã vắng em rồi Không biết anh phải ôm nỗi đau này bao lâu nữa đây Giờ thì không yêu nữa anh khép kín...
Mưa ngoài [C] hiên, hạt mưa nhẹ rơi tí [Dm] tách bên thềm [F] Gió se lạnh mà ấm [G] áp xiết bao Bởi vì [C] em, từ nay đã có anh [Dm] bên em [F] Nắm đôi tay, dìu em [G] đi hết cuộc đời Còn gì [C] bằng, một người kề vai em [Dm] trong đêm...
1. [G] Đã không tin một điều Em đã nói [Em] không còn tình yêu Một câu nói [C] khiến anh đau lòng Một [G] vết thương không lành [Am] sâu trong tim [D] anh. 2. Vì sao vẫn [G] mãi không tin một điều Là em [Em] kết thúc trong một tình yêu...
Bóng chiều nghiêng nắng [C] đỏ .Phượng hồng [Dm] thắm lối [C] về Anh [F] mãi là bến [G] đỗ. Cho em lạc cơn [C] mê Anh [F] gieo mầm ánh sáng. Để em đón bình [C] minh Niềm [G] vui cùng năm [Dm] tháng. Hoa nở giữa môi [C] xinh Cắm sào trên...
Đã bao [C] lần anh hứa với em Anh sẽ đưa [Dm] em về thăm Quảng Ngãi Mảnh đất quê [Em] anh mưa dầm nắng [Am] đổ Mảnh đất nuôi [Dm] anh khôn lớn nên [G7] người. Thân mẹ [C] gầy một nắng hai sương Lặn lội sớm [Em] khuya tần tảo ruộng [Am]...
1. [Am] Lời ngọt ngào nào dẫu ánh [G] mắt cho em sẽ quên kỷ niệm [F] Đợi chờ một người dẫu đã [Em] biết yêu thương hết rồi [Dm] Chỉ trách anh quá ngu ngơ đứng [G] sau lưng một người [C] Anh sẽ nói sẽ nói [Am] quên em nhanh thôi [F] Nhưng...
Lặng nhìn khói sương trắng, mơ dáng quen về bên nói cười. Lạc loài giữa năm tháng, mang vết thương cuộc tinh dở dang. Làm gì để quên lãng, lời ai hứa: Yêu em triền miên Bao nỗi đau dày vò trái tim phai úa theo thời gian. Mặn nồng ái ân...
Đã lâu rồi đời quen cô đơn lẻ loi, sống không buồn không vui mình tôi với tôi ...Đến lúc yêu em mới biết ưu tư, mới biết tôi như kẻ mộng du.Lỡ yêu rồi giờ đâu than van trách ai, chỉ tại mình vô tâm không phân đúng sai...Lúc tiếng yêu quá...