Tìm thấy 10000 bài hát
Từng ngày trôi qua mau nụ cười trao nhau lại thêm lo âuRồi ngày vui ko bao lâu và nhìu buồn đau chôn dấuĐôi mắt dịu dàng nồng ấm giờ này đã xa xămAnh vẫn nhẹ nhàng nhìn ngắm mà cứ ngỡ trăm nămRồi ngày vui qua đi đường dài chia ly lệ...
Tình về ngày xa xưa, ngày dâng mưa, ngày bơ vơ, lạc giữa cơn mưa Lạnh lùng mùi hương xưa, bờ môi xưa, vòng tay xưa, nghe quá ơ thờ Phải chăng thời gian đã như giòng sông xóa tan dĩ vãng, phai tàn theo năm tháng Thấp thoáng trong lòng...
Ngồi một mình lặng nhìn hoàng hôn Tình yêu đã khuất lấp sương khói Anh không quay lại cuộc tình bao giờ Ngày vui xưa trôi qua hững hờ Cuộc đời dài từng ngày buồn tênh Làm sao xóa hết những nhung nhớ Anh yêu quên rồi một người mong chờ...
Em thầm trách tại sao trời trở lạnh Để anh đi tìm áo ấm trao em Mười ngón tay sao đụng nhẹ thật êm Mà biến cả cuộc đời em thành bão tố Tâm hồn em thẫn thờ bao thương nhớ Ai nào thấu được lòng ta đã trao nhau Như sống xô ào ạt đến quá mau...
Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu Ai khóc ai than hờ! Vài con chim non chiêm chiếp kêu trên cành như nhủ trời xanh Gió ngừng đi mưa buồn chi cho cõi lòng...
Đâu rồi những câu nói yêu thương Đâu rồi những cảm xúc vấn vương Đâu rồi những cảm giác thân quen Đâu rồi những hạnh phúc hờn ghen Có phải ta đã hết yêu nhau Sao niềm vui chợt tan biến mau Có lẽ tốt hơn hết chia tay Để hai đứa sẽ sống...
Đường em đi đường xa vắng buồnĐôi mắt nhìn nhau không nói một câuChiếu nay lá rơi buồn xa vời vợi sâu lên chơi vơiKhi tay, trong tay sương dầy xót xa vơi đầyLòng bỗng dâng sầu ngập trong gió mưaMùa Thu tiễn đưa ...Hồn mãi bơ vơ ...Yêu...
Rừng trong đêm nghe gió vi vu Có ai xuôi đến chốn biên thùy Năm tháng qua lòng người tha phương Dầu chết đi theo bụi bên đường Đời muôn dân say trong đảo điên Lúc sông núi đang còn nguy biến Ai nỡ yên mơ tình say duyên Ngoài biên quan...
Một người già trong công viên Một người điên trong thành phố Một người nằm không hơi thở Một người ngồi nghe bom nổ. Một người ngồi hai mươi năm Nhìn hoả châu đêm rực sáng Đàn trẻ nhỏ quen bom đạn Người Việt nằm với vết thương. Mẹ Việt...