Tìm thấy 10000 bài hát
Khi bước đi vó câu xa xa dồn bao nhớ thương Mơ chinh chiến lùa theo gió, Chiến bào vương vấn mờ chiều sương Theo người đi, riêng lòng ta thầm nhắn đôi lời Xa trương kia là chốn tài trai Rèn tâm trí, thi tấm gan, cùng non sông theo gương...
Tôi không tham không tham kho tàng vô tận Tôi không mê nét đẹp lộng lẫy giai nhân. Tôi không mơ quyền quý cung son vàng Bạo chúa hay ông hoàng quyền uy cao nhất thế gian. Thương quê hương qua non thế kỷ điêu tàn Thương quê hương thăng...
Anh đi về đâu mà bụi đường vương trên mái tóc Anh đi về đâu mà chiều vàng lắng xuống mi anh Anh đi về đâu khi ánh trăng xuyên cành, Mà còn đi đi mãi, còn đi đi mãi. Anh đi về đâu mà bạc mầu xanh trên nếp áo Anh đi về đâu mà nụ cười héo...
Đất nước tôi màu thắm bên bờ đại dương Bắc với Nam, tình nối qua lòng miền Trung Đất nước tôi từ mái tranh nghèo Bắc Giang Vượt núi rừng già Trường Sơn Vào tới ruộng ngọt phương Nam Dân nước tôi từng đấu tranh diệt ngoại xâm Trên máu...
Đưa người ta không đưa qua sông Sao có tiếng sóng ở trong lòng Bóng chiều không thẳm không vàng vọt Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong Đưa người ta chỉ đưa người ấy Một gia gia đình, một dửng dưng Ly khách, ly khách con đường nhỏ Chí lớn...
Bao ngày qua em nhận ra anh lúc vui khi buồn Trong lòng anh bây giờ đây không có em nữa rồi Anh tại sao quá vô tâm nào hay em nhớ anh Một tình yêu dành cho anh đến suốt đời Ô thì ra trong lòng anh đang nhớ cô ta à Khi một hôm ta cùng...
Em vẫn nói Hà Nội của riêng em. Hà Nội buồn trong hoàng hôn muộn nắng. Hà Nội trầm với ngói nâu nghiêng hắt. Hà Nội thương qua lời mẹ ru xưa. Em vẫn nói Hà Nội của riêng em. Với con đường hoàng lan trong ký ức. Với tuổi thơ nồng nàn...
(Nữ) Hò khoan (hơ) hời khoan (hơ) mời bạn xô (hơ) hô khoan (Xô) Ơ là hô! (Nữ) Thiếp gặp chàng dạ mừng hớn hở Chàng gặp thiếp như mà hoa nở trên (hơ) bồn (Xô) Hơ hô khoan ơ là hò khoan ơ hò khoan (Nữ) Nghiêng tai mà hỏi với trai khôn Thầy...
Ngày ngày tôi vẫn thường qua con phố ấy tím sắc hoa bằng lăng, màu tím cánh hoa mỏng manh gợi cho tôi nhớ thời trai trẻ, nơi biên giới xa bằng lăng tím một vùng đồi. Mặc nắng và gió, mặc đất sỏi cằn khô, bằng lăng vẫn tím tím ngát mênh...
Giờ đây xương máu đã phơi đầy đồng Giờ đây máu hồng đã nhuốm non sông. Ai nghe không sa trường lên tiếng hú Tiếng lầm than, những tiếng người đời quên Đi lang thang, tiếng cười vang rú Xác không đầu nào kia Cười lên tiếng máu xé tan canh...