Tìm thấy 1987 bài hát
1. Người từ Tây [Am] Trúc về [D] đây ai đón một [Am] lần Người từ Tây [F] Trúc về [G] đây thơm ngát thiền [C] hương [A7] Người đến phương [Dm] Đông ngoảnh mặt nhân [F] gian Suốt chín năm [Dm] dài [B7] tịnh mặc an [E7] nhiên. Ngồi nhìn...
1. Có [G] người gọi ông trăng Bạn em lại nói chị [D] Hằng Riêng [Em] em em thích trăng [C] rằm Trăng rằm sáng [D] trong 2. Mẹ [G] ơi trăng tròn đẹp [Em] quá ! Trăng treo ngọn trúc (khế) trong [Am] vườn Trăng lên lại khắp mọi [D] nhà...
Dường như Sài Gòn chỉ hai mùa mưa và nắngCòn tôi vẫn thấy có mùa thuMai vài lá ...vàng bên hiên giậuLá vàng rơi em thầm gọi ...ơi thu!Không nai vàng giẫm lên lá vàng khô ngơ ngácCũng chớp giông về như ở quê tôiThu chợt mát sau mưa chiều...
1.Sáng nay em [Em] về miền đất mù [A] xa Chuyến xe đi [G] rồi, một mình anh ngồi chờ [Em] ai Đường xa heo [C] hút, em qua mấy sông mấy [Em] phà Để lại mình [Am] anh trông theo [B7] phía trời mây [Em] đen Mà thương yêu [C] em bao năm [E7]...
Em [E] lớn lên cùng trúc đào Cùng ngọc lan, cùng hoa sứ [F#m] trắng Bầy sẻ sớm [G#m] mai rộn [B7] rã dưới mái [E] chùa Nắng xế [F#m] trưa con ong đi tìm mật, [G#m] Trong trí nhớ thật thà, thả [F#m] trôi từng yêu [B7] dấu. Em [A] vẫn...
Truyện được nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn viết năm 1987Nội dung được đề cập đến những người phụ nữ xoay quanh một người đàn ôngnhững nảy nở trong tình yêu mỗi người và rồi là những đắn đo cho một sự lựa chọn.Tình yêu nào rồi cũng có kết thúc...
Trời đêm dần tàn tôi đến sân gaĐưa tiễn người trai lính về ngànCầm chắc đôi tay ghi vào đời tâm tư ngày nayGió khuya ôi lạnh sao, ướt nhẹ đôi tà áoTàu xa dần rồi, thôi tiếc thương chi khi biết người ra đi vì đờiTrở gót bâng khuâng, tôi...
[Nhạc: Trầm Tử Thiêng - Lời: Hoàng Trúc Ly] Mai mốt em về, em về đâu? Con sông nước chẩy trắng chân cầu Tiếng hát già nua - người bạn cũ, Đêm dài muôn thuở buộc lòng nhau Ngoài kia buồn không? Buồn không em? Xa hỡi ngàn xa, bóng nhạn...
Kinh Kha: Nghe tiếng trúc với cung sầu nức nở Trời vào thu sương khói phủ lê thê Những âm ba theo hơi gió vọng về Có phải lời tống biệt của Cao Tiệm Ly hiền hữu? Cao Tiệm Ly: Kinh Kha bạn, quán lạnh từ đây vắng bạn rồi Phương trời biền...
(st-42 Văn Vũ) 1. Khóc đi [Dm] em, như giọt [D7] mưa rơi rã rích canh [Gm] thâu Khóc đi [C] em, riêng mình em với nỗi sầu mênh [F] mang Khoé [A7] mi giọt lệ đẫm hai [Dm] hàng Còn mình [Bb] em, bơ vơ dưới cơn [A]mưa 2. Nhớ không [Dm] anh...