Tìm thấy 10000 bài hát
Paris về đêm trên con kinh buồn tênh Có ai đứng trên bờ, bao ăn năn một đời Con kinh buồn không nói Paris về khuya, con phà đã đi xa Người bên bờ tuyệt vọng, sáng mai không còn nữa Paris về đêm trong quán rượu buồn hiu Bao đôi mắt quầng...
Tôi nhớ thương anh ôi Hàn Mặc Tử một ngày về thăm thôn Vỹ Dạ xưa nhìn nắng hàng cau trong vườn nghe nhói thịt da khô buồn thấy hồn thi sĩ về mơn tóc xanh Đây phút thiêng liêng trăng mờ Đà Lạt ngồi cạnh hàng thông bên nước hồ reo ai nhé,...
1. Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt Rọi suốt trăm năm một cõi đi về Lời nào của cây lời nào cỏ lạ Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua Vừa tàn mùa xuân rồi...
Từng chiều nhìn lá khô rơi bên hiên Anh nhớ em mùa thu gọi tên Dòng đời lặng lẽ trôi trong cô đơn Ta hát lên cho tình yêu đến Đã bao lần gọi tên em giữa cô đơn Bước chân về đời ơi sao quá mênh mông Đời đã xa mùa đông Cuộc đời là giấc mơ...
Cuộc tình vì sao đã vẫy tay tạ từ Đời em sẽ như tiếng mưa quạnh hiu Đêm lạnh, gió thu về Tim em nghe giá băng hỡi anh yêu có haỵ Vì người tình em rất yêu, đã đi xa vời Tìm quên với những ly rượu cay Căn phòng, vắng anh rồi Yêu thương chi...
Ai gọi tôi lúc này, Ngoài trời heo hắt cơn mưa mùa xuân Khi tôi phải đi, tôi phải đi Bỏ lại chiếc tách bên bàn chưa cất Bỏ lại ánh sáng trong phòng chưa tắt Bỏ lại những chiếc áo bộn bề dưới đất Bỏ lại những bức tường cô đơn, không quen...
Bến nước gió rét đò thưa khách sang Lau xanh ven sông mờ run bóng trăng Đêm nay không gian chìm trong giá băng Con đò sang ngang... Kể lúc vắng bóng người chinh chiến xưa Đã cắm giữa gió mùa thu thổi đưa Đêm nay đông sang mà tin vẫn chưa...
Miền trung trời mưa lũ, mùa đông càng lạnh thêm, cành cây khô sóng xô nước cuốn Từng con thuyền vội vã, dòng sông cuồn cuộn trôi, đàn em thơ khóc than kinh hòang... Ôi con sông ngày xưa còn tắm mát, nước đang dâng cao thét gào Mưa lũ đã...
Chiều ra đừng ngoài hiên Nhìn bông vú sữa, rụng vàng ngoài sân mà nhớ tuổi còn thơ Tóc còn 1 chúm muỗn dùa, trưa thường ra nhặt sâu thành vòng tặng em Em người con gái cùng thôn Quê mùa chênh chết Mà xinh như bông bí vàng Rồi ngày em...
Giờ vắng anh bên em thế gian đổi thay Tình rớt rơi theo từng lá khô mùa thu vương vấn Mắt ướt hoen mi buồn vương theo khói mây Phố vắng đơn côi tình còn lại gì Ngước mắt ra trông đời là ngày sầu Sẽ mãi quanh em không còn Ngày vui tuổi...