Tìm thấy 10000 bài hát
Tình em trao anh với đam mê cuồng si chất ngất Biết không anh sao nỡ ra đi không một lời Người yêu anh hỡi, nhớ hay quên vòng tay xưa đó Nhớ không anh, giây phút bên nhau môi ấm vai kề Gió mưa kín nhỗi nhớ Khi tình ta chia xa Âm thầm em...
Trong đêm buồn tênh Mình nhìn nhau giây phút sau cùng. Lệ em rớt trên vai của anh Đoàn tàu lăn bánh đưa em đi xa thật xa. Em luôn mộng mơ, Về một nơi nhung gấm sang giàu. Và mơ ước cao hơn tình yêu Em gạt nước mắt ra đi đến phương trời...
Vàng rơi bên gót chân son mềm Trên lối đi về xứ hoa duyên Tà áo trinh nguyên tung bay nụ cười thân ái Hồi chuông thiêng sức loang mây trời Rung nắng Xuân chiều xuống chơi vơi Lời hát vang đưa cô liêu bên giáo đường yêu Nguyện cầu gục đầu...
Tuổi hồng đã đi qua rồi mà cho ta còn nhớ Bao điều nhớ bạn bè chiều sớm bên nhau dưới ngội trường dệt bao mơ ước Kỷ niệm cũng đi qua rồi mà cho ta còn nhớ vơi đầy Nhớ thầy và nhớ đến cô dướI nắng sân trường dệt bao ý thơ Dưới những hàng...
Em quay mặt đi có lẽ đã quên yêu thương mất rồi Cớ sao, anh vẫn mong, anh vẫn còn yêu em như lúc đầu Thôi xa từ đây, sẽ chẳng có ai bên anh lúc này Tiếng mưa rơi buồn thêm trong màn đêm Chỉ còn mỗi anh cô đơn lẻ...
Thương nhớ ơ hờ ...thương nhớ ai Sông xa từng lớp lớp mưa dài Mắt kia em có sầu cô quạnh Khi chớm thu về một sớm mai? Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự Kinh thành em có nhớ bên kia Giăng giăng mưa bụi quanh phòng tuyến Hiu hắt chiều sông...
Bóng chiếc thoi đưa ánh mắt long lanh Trời đất Hà Tây tay em dệt lụa Sữa trắng Ba Vì, thóc vàng khu Cháy Hồn thơ Nguyễn Trãi dệt thành vần Sông Tích sông Đà giăng lụa mênh mông Đan Phượng ơi! Quê hương người gái đảm Đồng hợp tác xanh...
Em ở nơi nào, có còn mùa Xuân không em? Rừng ngàn lá gió, từng đêm nhắc nhở, thì thầm. Nắng ở trên đầu, nắng trong lòng phố, Gió ở trên non, gió cuốn mây về. Sao anh vẫn ngồi mà nghe cô đơn, mà nghe nức nở trong hồn, và thương đôi mắt...
Đếm lá rơi ngoài song bao thu rồi mới hay mình vẫn chờ mong Trở về lối cũ thương mùi nguyệt mơn man Mê hoặc những kẻ lang thang suốt đời quên hết thời gian. Thuở ấy tuổi mười sáu, lỡ thương người chung đường chẳng nói một câu Để rồi...
Em sẽ không đến bên anh lúc anh buồn Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi Lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa Em không đến đâu nếu anh lạnh giá bởi trái tim dẫu có bừng lên như lửa, rồi cũng có ngày lửa tàn. Em không thể theo bước chân lang thang....