Tìm thấy 10000 bài hát
Tôi có người bạn thân người ấy tên là Buồn C B Hai đứa quen nhau từ ngày mới lớn Em D C C Ngày đó Buồn còn xa lạ không hay đến thăm tôi Em D C C Ngày đó còn nhiều mơ mộng nên tôi cũng không thân Em D Cho đến ngày tôi biết, ngày biết yêu...
Khi màn đêm lướt qua về trong từng khúc ca anh tìm Tình yêu đôi ta như vút bay lên bầu trời Rồi lặng nhìn chốn ấy tiếng mưa ngoài hiên vẫn rơi Giấc mơ thuở xưa về em còn đây môi hôn ngọt ngào. Dẫu mai này dù cho sương rơi lạnh ướt khóe...
Vẫn giữ mãi vết xước quá khứ đã lâu rồi Chẳng thể yêu một ai ngoài anh, người em đã thấu tâm tư Luôn bên anh quan tâm không thay đổi, cớ sao anh chẳng hay Nguyện dành trọn yêu thương trao anh, mà lòng anh cứ vấn vương ai Càng hận anh sao...
Đời phiêu lãng như loài én trôi dạt mãi không bờ bến, Đời như áng mây ngàn kiếp giang hồ khắp nơi gần xa Hằng đêm vẫy men rượu đắng lan từ trái tim đa tình Trong đam mê yêu hờ hửng chưa từng biết yêu chân thànhNày cô bé môi hồng thắm...
Đời đổi thay đi đâu cần chi Cuộc thế xoay đi không hề chi Mẹ tôi mặc áo vá vai, vai bạc màu Mẹ tôi ngồi sàn gạo thềm rêu, bậc thềm rêu Gió bay bụi cám lên trời Gió đưa bụi cám vào đường đời tôi đi Nhiều khi xa xót, xót xa thương mẹ quê...
Chỉ là giấc mơ đêm qua Anh đã thấy em về nơi đây Lặng yên nhìn ngắm...hình bóng mờ phai Vắng xa môi cười vụt tan nhiều đắm say Chỉ là gió rét đôi vai gầy Ngờ đâu chính anh không đổi thay Vì anh còn yêu mãi Vì anh còn đợi mãi Để rồi tháng...
Sương lạnh đầy trên mi , ánh trăng khuya nhạt dần Căn phòng thêm âm u , gió qua song lạnh lẽo Em lặng nghe mưa đêm rới trên vai nỗi buồn , đếm canh khuya mơ mộng tình xa vắng xa Mong tìm trong dư âm chút hương yêu thuở nào Thư tình cầm...
Chàng với em ta cùng đi về nơi cuối trời Tìm miền đất không cùng nhau dạo chơi khắp nơi Chàng với em ta cùng đi về nơi cuối trời Một thế giới ta là đôi tình nhân dễ thương có đức vua si tình Chàng với em ta cùng đi về nơi cuối trời Tìm...
Có người nào không ngậm ngùi cho duyên kiếp khi nghe kể chuyện xưaChuyện hoa pensé đau thương và dang dở, nàng đã khoác nâu sòngRồi từ đấy bao lần lệ hoen mi, niềm ưu tư khoác lên trên đôi vai gầyCuộc đời chìm trôi theo tiếng kệ kinh,...
Mình em đêm vắng cô đơn quạnh hiu Nhớ về giây phút nồng nàn Mình e ấp trao nụ cười Và ánh mắt ấy mang đầy nhớ thương Rồi cơn giông tố chợt đến với người Anh ra di không nói một lời Nước mắt em nhạt nhòa, nhưng hơi ấm trong em mãi đây...