Tìm thấy 10000 bài hát
Ai biết ai vì đời cùng ngược xuôi chung lối mòn Ngày anh hai mươi tuổi, em đôi tám trăng tròn Đêm lạnh còn chăn đơn gối lẻ Chưa buồn khi canh vắng khép đôi mi Cho đến hơn một lần tuổi trẻ như qua mất rồi Ngày tim lên tiếng gọi, xui tôi...
Ai biết ai vì đời cùng ngược xuôi chung lối mòn Ngày anh hai mươi tuổi, em đôi tám trăng tròn Đêm lạnh còn chăn đơn gối lẻ Chưa buồn khi canh vắng khép đôi mi. Cho đến hơn một lần tuổi trẻ như qua mất rồi Ngày tim lên tiếng gọi xui tôi...
1. Ngồi nhìn phượng rơi [Em] rơi buồn thương nhớ miên [D] man sân trường áo trắng [G] bay [Em] Ghế đá đó hàng [Am] cây bên nhau ngại ngùng e [B7] ấp bài thơ mới vội [D] trao [B7] Dáng cũ đường [Em] xưa bao kỷ niệm vọng [Am] về ngọt ngào...
[C] Xe tang đưa anh đi trong chiều vắng Gọi tên [Am] anh không gian âm u cha mẹ [G] khóc thương [Dm] Hôm nay anh ra đi bao người [C] tiếc thương cho thân anh Cuộc đời [F] vẫn dang tay chờ đón [G] anh. [C] Anh sao anh quên nhanh bao lời...
Tà áo trắng ai bay một thoáng cho ta chút ngu ngơ đợi chờ Tà áo trắng ai bay cùng gió heo may khiến cho ta ngậm ngùi Tà áo trắng em bay nhịp bước bâng khuâng anh cứ mãi say mê Tà áo trắng em trong tựa suối thênh thang anh đã ngất ngây...
1. [Em] Ánh trăng mỏng [D] manh [C] Khẽ rơi bên [Bm] thềm Nhẹ [C] như khúc [D7] ca êm [G] đềm. [Em] Đoá hoa mùa [D] thu [C] Xanh ngát hương [Bm] đêm Đợi chờ [C] ai trong nỗi [Bm] nhớ dâng [Em] đầy. [Am] Khi màn [D] đêm về trên phố [G]...
Hoàng hôn nắng úa lá khi mùa thu đi qua bóng mây che ngang chân trời xa Tình ta đã buốt giá khi đời em đi qua bỏ lại một thời yêu thiết tha Bình minh nắng hấp hối khi mùa đông đi qua giá băng con tim khi tình xa Lòng ta đã hóa đá khi...
Thu này là mấy thu qua lá sầu rụng xuống tim taCánh diều hay dáng thiên ngaBay qua đến bờ biển lặngEm về bên ấy vui không nỗi lòng này vãn thương mongGió chiều phai ánh nắng hồngChỉ còn đêm lạnh chờ trôngXin mưa thôi về giăng lốiĐể hồn...
Gió đi đâu rồi mà chiều như vắng lặng Em dang tay mong nhặt chút buồn rơi Vẫn còn đây tha thiết một chỗ ngồi Gió ơi gió, hãy xôn xao, dù đôi chút Có một lần tiễn người đi xa khuất Gió chợt buồn hoảng hốt níu tay em Ôm bóng mình ngồi thao...
Qua bến nước xưa lá hoa về chiều Lạnh lùng mềm đưa trong nắng lưa thưa Khi đến cuối thôn chân bước không hồn Nhớ sao là nhớ bóng người ngày thơ Anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy Dịu dàng nhìn anh đôi mắt long lanh Anh nhớ bước em khi...