Tìm thấy 10000 bài hát
1) Từ chốn vực sâu Tình réo gọi nhau Trăng cứ ngây Mây cứ bay Có riêng tôi buồn chất ngất trên vai gầy Tư cõi hồng hoang Trời đất hồn nhiên Em hát ca từ tiền kiếp đến thiên thu ĐK: Người yêu ơi! Nắng có hồng môi Chiều lênh đênh liệu có...
Gặp nhau một buổi chiềuRồi lại chia tay trong giây phút tạ từĐường ra chiến tuyến khi còn vang tiếng nóiEm vẫn nhớ anh luôn.Trăm nhớ nghìn thương Khi còn ở trong đơn vị ngoài biên giới xaNghe tình sưởi ấm giây phút suy tưMôi hồng hé cười...
Có [C] bao giờ em [Am] thấy Mưa [G] hồng gọi mây [C] xanh Có [F] bao giờ em [Dm] hay Tiếng [G7] thổn thức con [C] tim. Có bao [G] giờ em [Dm] nghe Chim [F] chiều vang tiếng [C] hát Cho [G] tình dâng bát [Dm] ngát Cho [G7] trời mây đê [C]...
1. Tình như treo đầu [Dm] ngõ Một sáng mùa xuân chim gọi gió Tình đã vội vàng [Gm] bay Mang vấn vương vào tháng [Am] ngày. Mộng lòng tan vì [Dm] ai Để môi hồng nhạt [Gm] phai Để tim sầu tê [A] tái Buồn hắt hiu đêm [Dm] dài. ĐK: Tình [Dm]...
Ai [C] đặt [G7] tên mùa [C] Xuân Trong [G] nắng hồng xao [C] xuyến Tết [F] đang về thật [Dm] gần Bếp [G] nhà [F] ai khói [C] quyện Gió cõng cả mây [C] trời Ấm [F] nồng câu đối [C] đỏ Xuân [F] rảo [G] bước muôn [C] nơi Mơ [G7] gì bên lối...
1. Em tóc xõa che vầng trăngChe nỗi buồn sâu lắngEm xa anh một mình hátMà sông Lam núi Hồng ngàn năm sánh đôiDù hết nước, hết cây vẫn còn mãi tìnhEm xa anh trăng sáng một mình.[ĐK1:]Vầng trăng đò đưaBuồn sao mênh mông tình dài hơn...
Đêm xưa ra phố với người Giờ đây xuống phố với ngày vô vi Đêm xưa trong phút môi kề Lòng ta đã có bốn bề hoang mang Một ngày hiu hắt con đường Một ngày bước nhỏ nhẹ nhàng ra đi Theo chân cơn gió ta về Rời xa con phố với giờ nguy nan Đêm...
Nắng trong khóm cây xuân sáng ngời Kìa chim bay xa xa ca hót trong mây Gió trong khóm cây xuân sáng ngời Kìa bao em tay nắm reo vang tiếng cười Ngàn hoa hé tưng bừng hương hoa nồng ngát Ngàn chim hót vang lừng cất cánh ngang trời Nắng...
Lòng ta không quên bóng người mẹ thân yêu tình thương sáng ngời Từng bao đêm người thao thức nhưng mong ta chóng nên người Người dìu dắt ta vào cuộc đời, người đưa ta từ khi sớm mai trong tiếng cười Người cho ta về nơi thắm tươi muôn hoa...
Còn duyên là duyên kẻ đón người đưa Hết duyên là duyên đi sớm (sớm) về trưa mặc lòng Người còn không đây tôi vẫn ở không Tôi mà còn không, đây em chửa có chồng Đây tôi chửa có ai, tích tích (ô) tịch tình tinh À hội hà, hừ hội hừ là hư...