Người Tình Trên Chiến Trận (Cải Lương) - Huy Thái

Tác giả: Chưa Biết


Vậy là kẻ thù đã cướp mất của anh một đứa em đã cùng anh chung sống trọn thời thơ ấu
Nó sẽ giết hại đời em và làm em sẽ khổ còn anh lại phải cuối đầu buồn bã với tương lai.......
Anh sợ rằng em dạy khờ với người ta....Khi hối tiếc ăn năn
Đã lỡ rồi kiếp hồng nhan.....
Anh xin em, nên suy nghĩ cạn cùng, tình yêu là cạm bẫy khôn lường
Chỉ trong một phút yếu lòng...là một đời dở dang
Lời khuyên của ông tui nghe như một cụ già đang dạy đứa bé lên mười, tập tành đọc sách thánh nhân
Em đã lên trong lửa loạn và đã có ít nhiều sự dạy khôn ,em không đến nỗi hư thân ,anh đừng lo sợ cho em

( Vọng Cổ)Thiên Kiều ơi anh sợ rồi đây anh sẽ là kẻ tiễn đưa đứng nhìn còn đò xưa tách rời xa bến cũ. Bỏ lại nơi đây dòng sông xưa bàn bạc màu trăng héo rũ cho khách sang sông chờ đợi đến bao giờ......

Anh sợ tiễn đưa rồi thương nhớ ngậm ngùi, anh sợ mất em mất kỷ niệm thời thơ ấu mà chúng mình đã từng sống bên nhau
Thiên Kiều ơi anh thương em và chỉ nghĩ đến em , anh lo lắng cho em vì chỉ có em là em gái
Anh sợ rồi đây cuộc đời em sẽ khổ khi em đã dấng thân vào chốn tình trường
Thiên Kiều ơi em đã yêu và bằng lòng chịu khổ , nhưng anh không thể thản nhiên nhìn người ta gieo khổ cho em
Dù rằng anh đã tự làm khổ anh khi cố tình dựng lên một thiên đường trong mộng
Nhưng trời ơi ,mộng đã bay cao nhạt nhòa sương khói, và chỉ còn lại đây một khoảng trống lạnh lùng
Không biết rồi đây có còn lại gì không hay sẽ mất tất cả những gì anh ao ước
Cho mùa xuân ngủ yên ngoài chân trời xa vắng, cho anh một mình ôm lấy nỗi cô đơn

Tiểu thơ......nếu tiểu thơ còn xót thương cuộc đời tên nô lệ.
Thì xin tiểu thơ hãy về lại với quê hương
ở lại đây càng thêm khổ, tui không còn gì tất cả
Thôi chiến bại rồi đành chịu bó tay thôi......
Người tiễn đưa ta , về lại quê hương ,nơi cát trắng bụi mờ...
Với ước ao đã tang tành sụp đỗ, với kỷ niệm chưa thành sao vội xóa tan đi
Mặt trời lên cao , em hãy mau lo thu xếp để lên đường
Mai mốt đây khi trận chiến tàn, anh sẽ về bên em ta cùng nhau sum hộp
Và sẽ mua quà về riêng tặng cho em, đường quan sang còn xa xâm dịu vợi
Ngựa chồn chân đang hí rộn bên ngoài, xin tiểu thơ đừng nán lại nơi này
Ôi ngậm ngùi sao người , lại tiễn đưa ta , còn thương nhau mấy là còn khổ bấy nhiêu
Một bước xa rời lòng chợt thấy quặn đau

( Vọng Cổ) Thiên Kiều ơi anh đã điên vì mười mấy năm nay anh muốn nói yêu em mà chưa một lần *** nói, để đến hôm này thì không còn gì nữa khi em đã *** chân lên bôi xóa một thiên đường...
Giấc mơ xưa chỉ còn lại đóng tro tàn, anh không biết phải làm gì hơn nữa, chỉ cầu mong cho mình được chết một mình thôi
Trời ơi một võ tướng kiêu hùng đã từng ngang dọc, mà đến giờ này phải khổ lụy vì yêu
Anh muốn nói ra đây với nỗi lòng thầm kín, rồi thiên thu mình câm nín nghẹn lời
Thiên Kiều ơi mười mấy năm nay cha và anh dấu che em một sự thật , anh với em không cùng chung máu thịt , và tên thật của em không phải là A khắc Thiên Kiều, em là đứa con nuôi mà cha thương mến yêu chiều
Mười bảy năm trước cha cứu em trên sông Hoàng Hà sóng dậy, gần gũi bao ngày anh ôm ấm một tình yêu
Em cứ vô tình anh đau xót biết bao nhiêu, anh muốn gào to lên rằng anh yêu em tha thiết
Vì giữa chúng ta không cùng chung máu huyết từ thuở sơ sanh đã khát biệt cội nguồn