Thiếu Phụ Nam Xương (Thẩm Oánh)

Tác giả: Thẩm Oánh


Ai đời còn nhớ chăng ? xóm Nam Xương có một nàng .
Lòng trinh muôn đời muôn kiếp mang đến tuyền đài cam ức ôm hờn .
Ôi đến bao giờ tan !
Từ chồng ra đi chiến tranh phân kỳ rầu rầu chiếc thân tàn canh soi bóng .
Ôm con nhớ thương ngợp lòng chờ ngày quang thái, tái lai rợp hồng ánh Xuân .

Con thơ nhiều đêm hoài kêu nhớ cha .
Khi ánh đăng soi mờ bóng nhoà , chỉ bóng tường dụ dỗ gối con thơ .
Rằng :"đây chính cha đêm tối mới về cùng con ."

Rồi từ đó ánh đèn tàn đêm , hình nàng in trên vách tường, con giỡn đùa nô bóng cha rộn ràng , nào ngờ đâu từ đó ly tan .

Người cha sau ít lâu hồi hương . Một sáng quang minh chim ngàn kêu đàn , mừng mừng tủi tủi mang mang .
Nàng bế con ra :"đây bố đã về cùng con "
Thằng bé la lên :" không không bố tôi đêm tối mới về , không không bố tôi đêm tối mới về , không không bố tôi đêm tối mới về "
Ôi đau thương, ôi ly tan , đau đớn cho nhau , chua xót cho nhau chim thương lìa đàn .
Ôi đau thương ôi nguy nan cuồng ghen sôi máu phũ phàng dày đạp nát tan .

Trời thấu cho lòng thiếp chăng ?
Trinh chuyên mang oan phụ chàng
Xin đem thân như hoa tàn
trôi đi, trôi khuất xuôi với nước giòng Hoàng Giang .

Bóng đêm mờ đèn khêu u uất , chàng bồng con thơ in bóng lên tường . Thằng bé vui mừng :" Đây đây bóng cha đêm tối đã về , đây đây bóng cha đêm tối đã về , đây đây bóng cha đêm tối đã về ".

Ôi nghi oan , ôi ly tan , đau đớn cho nhau , chua xót cho nhau chim thương lìa đàn .
Ôi đau thương, ôi nguy nan cuồng ghen sôi máu lỡ rồi tình đã nát tan .

Bồng con đứng trông theo giòng Hoàng Giang .
Tình oan ngập mây u ám , muôn năm mối hờn bao tan nơi cửu tuyền bao đời còn nhớ ghi