Mười Hai Bến Nước (Lê Minh)

Tác giả: Lê Minh


Mười hai bến nước đục trong biết đâu mà lần
Làm thân con gái ví như cánh bèo trôi xuôi
Thương cho đóa hoa rơi ngậm ngùi
Đêm đêm gió mưa nghe bồi hồi
Tội thân em tựa như con nước nổi trôi.

Mười hai bến nước đời như cánh hoa lục bình
Mặc cho con sóng cuốn trôi tháng ngày lênh đênh
Đi trong gió mưa bao gập gềnh
Thân hoa xác xơ trôi mọi miền
Rồi em mơ sống trong cơn mộng êm đềm.

[ĐK:]

Biết nơi đâu bến đục trong
Giữa đời mênh mông lắm bão giông
Số phận long đong cứ đuổi rong
Ai nhớ ai mong ?

Có đôi khi nhớ làng quê
Nhớ hàng dừa xanh, nhớ buồng cau
Những ngày bên nhau cháo và rau
Nước mắt em tuôn trào.

Mười hai bến nước về đâu gió mưa xạc xào
Từng đêm nước mắt rớt rơi giữa đời lao đao
Cô đơn xót xa trong nghẹn ngào
Sao anh dửng dưng cho lệ trào
Cầu mong sao muôn đời ta mãi còn nhau.